Chương 20: (Vô Đề)

Bạch Nhung nằm sấp trên giường trong lều trại, vừa ôm điện thoại vừa báo cáo tình hình của mình cho Cốc Ly Sơn.

Bên kia, Cốc Ly Sơn vừa đặt vé máy bay vừa hỏi han tình trạng vết thương của cậu.

Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Bạch Nhung chưa kịp phản ứng. Đến khi quay về lều trại, ngồi nhớ lại, trong đầu cậu chỉ còn lại một hình ảnh duy nhất: Phương Đông Thanh gọi một cú điện thoại không nên gọi cho Ứng Phi Trục. Còn những chuyện khác, cậu hoàn toàn trống rỗng.

"Xử lý rồi ạ." Bạch Nhung chớp chớp mắt: "Hình như là khử trùng, sau đó bôi thuốc gì đó. Giờ em không đau mấy nữa."

Nếu chuyện này đặt lên người một minh tinh bình thường, người đại diện chắc chắn đã nhảy dựng lên, gào to: "Không đi bệnh viện, nhỡ để lại sẹo thì sao?!"

Nhưng đoàn phim của Bạch Nhung lại không phải nơi bình thường, nói chính xác hơn là cả cái công ty Sơn Hải này, gom lại cũng không được mấy người là nhân loại thuần túy.

Cốc Ly Sơn chỉ cảm thấy Phương Bác Thâm chắc hẳn đã lấy ra thứ thuốc tốt gì đó. Thuốc được các yêu quái thượng cổ coi trọng, hiệu quả khẳng định gấp trăm lần thuốc xử lý vết thương của bệnh viện loài người.

"Được, vậy tôi sẽ nói với đạo diễn Phương cho cậu nghỉ ba ngày." Cốc Ly Sơn nói.

Bạch Nhung gác cằm lên chiếc gối ôm hình quả bơ lông xù, vừa "vâng vâng" vừa gật đầu.

Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời của cậu, lòng Cốc Ly Sơn mềm hẳn xuống: "Tôi sẽ lập tức đến thành phố C, tiện thể bảo Ứng tổng sắp xếp cho cậu một trợ lý đi cùng. Cậu là nghệ sĩ ký hợp đồng, không thể để người khác ai cũng có trợ lý mà bên cạnh cậu lại không có ai."

Bạch Nhung lại không thấy chuyện này cần thiết đến thế.

Trước đây cậu từng làm trợ lý, cảm thấy những việc trợ lý làm được thì mình cũng làm được, hơn nữa cậu không quen có người lúc nào cũng kè kè bên cạnh.

"Không cần đâu, anh Ly Sơn." Bạch Nhung ôm điện thoại lăn người một vòng, nằm ngửa trên giường: "Dù sao giờ em cũng không bận, không cần phiền phức như vậy đâu."

Sau khi đặt xong vé bay đến thành phố C, Cốc Ly Sơn đã cầm notebook đi thẳng lên tầng cao nhất, văn phòng tổng giám đốc của Ứng Phi Trục.

Hắn hoàn toàn không để lời Bạch Nhung lọt tai, nói: "Tôi sẽ tìm Ứng tổng. Cậu còn nhỏ, bên cạnh nhất định phải có người đi theo."

Nói xong, hắn gõ cửa văn phòng Ứng Phi Trục.

Không có phản hồi.

"Ứng tổng không ở sao?" Cốc Ly Sơn lẩm bẩm.

Ngay lúc này, Bạch Nhung đột nhiên nhớ tới cú điện thoại Phương Đông Thanh gọi lúc cậu bị thương. Cậu do dự một chút, nói: "Lúc em bị thương, thầy Phương Đông có gọi cho Ứng tổng."

Động tác của Cốc Ly Sơn khựng lại: "Nói gì?"

"Thầy ấy bảo Ứng tổng tìm cho em một trợ lý." Bạch Nhung nói: "Nhưng em không nghe thấy Ứng tổng trả lời."

Cốc Ly Sơn đứng trước văn phòng tổng giám đốc trống không, cả người rơi vào trầm tư.

"Anh Ly Sơn?" Bạch Nhung gọi thử.

"Ừ, tôi đây." Cốc Ly Sơn hoàn hồn, nói: "Có lẽ Ứng tổng đã đi tìm cậu rồi."

Mắt Bạch Nhung mở to, đôi mắt tròn trịa khiến cậu trông đặc biệt đáng yêu: "Hả?"

Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện đang phát triển theo hướng nào.

Cốc Ly Sơn kiên nhẫn giải thích: "Ứng tổng rất thích cậu. Có lẽ nghe nói cậu bị thương nên đã sang thành phố C tìm cậu rồi.""!!!"

Bạch Nhung sợ đến mức suýt đụng đầu vào tủ thấp bên cạnh: "Ứng tổng thích, thích em?!"

"Đúng vậy."

Đầu Bạch Nhung "ong" một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!