Bạch Nhung không hiểu ra sao.
Bên kia, Thi Hoài vẫn lạch cạch gửi tin nhắn liên tục.
[Thi Hoài: Thằng Mạnh Thiên Gia này coi như ác giả ác báo, đáng đời. Trên đầu còn có Thiên Đạo nhìn xuống đó, làm quá thì kiểu gì cũng không trốn nổi.]
Bạch Nhung cuộn người trong chăn xoay một vòng, chóp đuôi cũng khẽ lay động theo.
[Bạch Nhung: Cậu ta đáng tội thật nhưng anh đừng tức giận quá, vì mấy chuyện này mà ảnh hưởng tâm trạng mình không đáng.]
[Thi Hoài: Huhu! Bảo bảo, xà xà yêu cậu. jpq]
[Bạch Nhung: Mèo con đỏ mặt. jpq]
Sau khi ăn dưa của Mạnh Thiên Gia với Thi Hoài được một lúc ngắn ngủi, ý thức vốn còn khá tỉnh táo của Bạch Nhung rất nhanh đã bị cơn buồn ngủ chiếm trọn.
Cậu vừa đặt điện thoại xuống, gần như không hề cử động thêm, đã rơi vào giấc ngủ sâu.
Mặt trời lặn dần, cho tới khi tia sáng cuối cùng chìm hẳn xuống vực sâu, bầu trời bị bóng đêm thống trị.
Ở nơi mắt thường không nhìn thấy, ánh trăng như dòng lụa nước len qua khe cửa sổ chảy vào phòng, chậm rãi phủ kín cả chiếc giường. Thanh niên tóc đen da trắng lặng lẽ nằm đó, ngâm mình trong nguyệt hoa.
——
Giấc ngủ này của Bạch Nhung rất ngon.
Dù cậu mơ một giấc mơ rất dài nhưng sau khi tỉnh lại lại không hề thấy mệt mỏi.
Tỉnh dậy, Bạch Nhung gõ gõ cái đầu còn hơi mơ hồ. Những cảnh tượng dài dòng mà chân thực trong mơ tan biến sạch sẽ theo khoảnh khắc mở mắt, còn bản thân cậu không nhớ rõ rốt cuộc mình đã mơ thấy gì.
Cậu ngồi trên giường, cố gắng hồi tưởng nội dung giấc mơ nhưng chỉ nhớ lờ mờ vài hình ảnh. Núi cao sông lớn, hoàng thổ khô cằn, cây chết trụi lá cùng hai con cự thú vật lộn giữa cát bụi mịt mù...
Ngoài ra, dường như còn có một người đàn ông rất trẻ bế cậu lên từ mặt đất, dùng giọng nói dịu dàng như gió xuân nhẹ nhàng dỗ dành: "Thiên Đạo... nhất tộc... diệt sạch... con cuối cùng."
"... vi phạm Thiên Đạo..."
"Tiên đoán... chỉ dẫn..."
Những đoạn đối thoại hỗn loạn, dường như có người không muốn người đàn ông dịu dàng kia cứu cậu.
Phần sau của giấc mơ lại rõ ràng hơn rất nhiều.
Hình như Bạch Nhung được đặt trong một khu rừng núi phong cảnh cực đẹp. Người đàn ông ôn nhu kia luôn ở bên cạnh cậu, tự xưng là ba ba, còn giúp cậu tắm rửa, lau móng vuốt.
Sau khi tỉnh lại, Bạch Nhung cảm thấy giấc mơ mơ hồ ấy thật khó hiểu.
Chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh vẫn tận tụy làm việc, tiếng chuông leng keng rung lên không ngừng bên tai. Dòng suy nghĩ vừa trôi xa của Bạch Nhung bị kéo mạnh trở về hiện thực, cậu luống cuống tắt báo thức trên điện thoại.
Thời gian hiển thị là bảy giờ đúng.
Tính toán một chút, giấc này cậu lại ngủ gần mười hai tiếng.
Ý thức được điều đó, trong lòng Bạch Nhung bỗng sinh ra cảm giác áy náy vì lãng phí thời gian. Cậu không nghĩ thêm về nội dung giấc mơ nữa, nhanh chóng mang dép đi rửa mặt đánh răng, thay quần áo.
Dựa vào việc trong ký túc xá không có ai nhìn thấy, Bạch Nhung quang minh chính đại phe phẩy cái đuôi đi tới đi lui trong phòng. Chỉ đến lúc thay quần áo, cậu mới thu đuôi lại.
Giờ làm việc của Sơn Hải là tiêu chuẩn sáng đi chiều về, lúc bận thì thỉnh thoảng tăng ca nhưng không thường xuyên.
Vì thế fans của nghệ sĩ dưới trướng Sơn Hải vừa cảm thấy may mắn vì thần tượng nhà mình có nguồn tài nguyên dồi dào, vừa tức giận vì bộ phận truyền thông của công ty luôn xử lý khủng hoảng dư luận chậm trễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!