Cách thành phố A hơn năm mươi cây số, trong khu phim trường, Bạch Nhung umặc đồng phục nhân viên đoàn phim tất bật đi lại giữa đám người.
"Bạch Nhung!" Một thanh niên mặc đồng phục giống cậu, trên ngực đeo thẻ công tác chạy tới gọi: "Lát nữa cậu sang tổ đạo cụ hỏi giúp anh xem đồ cần dùng đã làm xong chưa nhé."
Trong tay Bạch Nhung đang cầm ba ly cà phê, đều là do đạo diễn Phương Bác Thâm đích thân chỉ định.
"Để em đưa cà phê trước, sau đó sẽ qua hỏi ngay." Nói xong, Bạch Nhung giơ tay đưa một ly trong số đó cho Thi Hoài: "Cái này em mua cho anh."
Thi Hoài nhận lấy cà phê, lợi dụng việc mình cao hơn Bạch Nhung nửa cái đầu, vươn tay xoa xoa đầu cậu: "Cảm ơn nhé."
Hắn lục lọi trong túi, nhét vào tay Bạch Nhung hai viên kẹo sữa không rõ nhãn hiệu: "Cầm đi, loại này tốt cho mấy nhóc con như cậu đấy."
Thi Hoài là thư ký trường quay, lúc nào cũng bận rộn. Nói xong liền quay người đi xử lý việc khác.
Sau khi Thi Hoài rời đi, Bạch Nhung nắm chặt hai viên kẹo sữa còn vương hơi ấm trong lòng bàn tay, khóe môi lén cong lên một độ cong rất nhỏ.
Cậu vừa mới tốt nghiệp vào tháng sáu năm nay. Vì tính cách nhút nhát, không giỏi ăn nói, mãi đến khi lễ tốt nghiệp kết thúc vẫn chưa tìm được công việc phù hợp. Cuối cùng, thầy hướng dẫn không nỡ nhìn, trực tiếp "xách" cậu ném vào công ty giải trí Sơn Hải.
Đây là công việc mà Bạch Nhung chưa từng nghĩ tới.
Sơn Hải là công ty giải trí có sắc thái truyền kỳ nhất trong giới.
Tám năm trước đột ngột xuất hiện, chưa đầy một năm đã đưa nghệ sĩ dưới trướng đứng l*n đ*nh kim tự tháp ở mảng điện ảnh, truyền hình và âm nhạc.
Đạo diễn Phương Bác Thâm thuộc Sơn Hải, trong vòng bảy năm gần như đã càn quét sạch giải thưởng của cả giới điện ảnh lẫn truyền hình. Tác phẩm của hắn không chỉ đoạt giải, còn đảm bảo phòng vé và tỷ suất người xem.
Không chỉ nghệ sĩ và đạo diễn, cả đội ngũ tạo hình hay dựng phim của Sơn Hải cũng thường xuyên đoạt giải lớn.
Có thể nói, vị trí "ông trùm" của giới giải trí đã bị Sơn Hải nắm chặt trong tay.
Bạch Nhung bóc một viên kẹo sữa bỏ vào miệng, vị sữa đậm đà lập tức lan tràn trong khoang miệng. Bao bì loại kẹo này không có nhãn mác nhưng ngon hơn hẳn tất cả loại kẹo sữa ngoài thị trường.
Bạch Nhung vốn định về nhà chụp ảnh lên Taobao tìm mua, mua thêm chút cho bọn trẻ trong viện ăn nhưng không ngờ tìm thế nào cũng không ra.
Hình như loại kẹo này hoàn toàn không lưu thông trên thị trường, lần sau hỏi trực tiếp Thi Hoài vậy.
Bạch Nhung ghi nhớ chuyện này trong lòng, xách cà phê đi tìm Phương Bác Thâm.
Đầu tháng bảy, giữa mùa hè. Mặt trời chói chang, trong rừng cây xanh bên cạnh phim trường không ngừng vang lên tiếng ve kêu ầm ĩ.
Phương Bác Thâm đứng sau máy theo dõi, nổi giận với diễn viên nam số bốn đối diện: "Cậu diễn cái kiểu gì vậy? Chỉ có mấy mét đi vị thôi mà cũng đi sai không biết bao nhiêu lần! Mặt mũi lớn đến mức bắt cả đoàn phim đứng đây lãng phí thời gian với cậu à? Còn dám nói mình tốt nghiệp chính quy, bằng tốt nghiệp của cậu lấy kiểu gì thế?"
Hai tay Phương Bác Thâm chống hông, tay áo ngắn bị ông kéo lên tận vai, lộ ra bờ vai rắn chắc đầy cơ bắp. Hắn thường xuyên tự mình vác máy quay, tay chân vạm vỡ. Mỗi lần nổi giận lại càng thêm đáng sợ, giống như mắng chưa đã là sẽ vung nắm đấm lên "nói chuyện" vậy.
Bạch Nhung đặt ly cà phê ở một vị trí an toàn, không vội rời đi mà lặng lẽ đứng phía sau Phương Bác Thâm, định chờ hắn mắng xong mới nhắc đến cà phê.
Mắng được vài câu, Phương Bác Thâm đột nhiên xì hơi, bực bội phất tay với diễn viên kia rồi ngồi phịch xuống ghế gấp.
Lúc này Bạch Nhung mới nhỏ giọng nhắc: "Đạo diễn Phương, cà phê của ngài."
Phương Bác Thâm không quay đầu, cầm ly cà phê, cắm ống hút hút mạnh một ngụm rồi đặt sang bên cạnh.
Hắn không hề có dáng vẻ ngôi sao, dù tiền kiếm được mấy năm nay đủ để tiêu cả đời nhưng khi quay phim vẫn ăn ở sinh hoạt cùng nhân viên đoàn phim.
Khu vực quanh phim trường không sầm uất như thành phố A, Phương Bác Thâm hiểu rõ điều này, cũng không chê bai ly cà phê hai mươi tệ là rẻ tiền không uống được.
Thấy Phương Bác Thâm đã uống cà phê, Bạch Nhung định quay người sang tổ đạo cụ. Cậu vừa đi được hai bước, Thi Hoài đã cầm bảng clapper ghé lại, hạ giọng nói bên tai cậu: "Nhóc Nhung à, thương lượng chút nhé. Sau này lúc rảnh cậu cứ qua chỗ đạo diễn Phương đi dạo đi."
Bạch Nhung trợn tròn mắt: "Để làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!