Chương 6: (Vô Đề)

Ta vừa lắc lắc chuông một cách nhàm chán, vừa chờ các quan lui triều.

Chờ đến khi bọn họ rốt cuộc cũng tan triều, nối đuôi nhau đi ra, ta vội vàng ngồi xổm xuống, ra sức nhìn chằm chằm vào các vị đại thần đi ngang qua.

Nhưng tiếc là, không nhìn thấy ai giống cha ta cả.

Ngược lại là bị bạo quân nhìn thấy, tưởng ta đặc biệt đến chờ hắn, đuôi lông mày hiện lên ý cười, dưới ánh mặt trời càng thêm rực rỡ chói mắt.

Ta bị nụ cười đó làm cho tim đập loạn nhịp, bối rối quay đầu đi chỗ khác.

Vốn dĩ ngồi xổm mấy ngày, xác định không có manh mối nào thì ta sẽ không đến nữa, nhưng đã tên phàm nhân này thụ sủng nhược kinh như vậy... vậy thì ta lại đến thêm mấy ngày nữa vậy.

Bạch nguyệt quang lại đặc biệt đến tìm ta.

Lúc bấy giờ ta đang nằm dài trên tường l.i.ế. m láp mông.

"Nhóc con, ngươi chính là sủng vật mà Lễ ca ca nuôi sao." Bạch nguyệt quang dịu dàng hỏi.

Có lẽ do vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn, sắc mặt nàng ta có chút tái nhợt. Nàng ta nhỏ giọng nói:

"Sao ngươi lại không thích ta? Xuống đây chơi với tỷ tỷ được không?"

Nàng ta cầm một con cá khô dụ dỗ, nhưng yêu quái nhạy cảm hơn động vật bình thường rất nhiều, ta nhanh chóng nhận ra sự chán ghét và oán hận ẩn sâu trong mắt nàng ta.

Ta cảnh giác đứng dậy, nhanh chóng lùi lại hai bước.

"Ngươi thật sự có thể hiểu được tiếng người sao?" Giọng Bạch nguyệt quang vẫn dịu dàng, tiến về phía ta:

"Những lời ta nói lúc trước không có ý gì khác đâu, tỷ tỷ rất thích ngươi, tỷ tỷ muốn làm bạn với ngươi. Ngươi xuống đây, chơi với tỷ tỷ được không?"

Gió nhẹ thổi qua, ta ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt trên người nàng ta, và... mùi cỏ bạc hà mèo nồng nặc hơn cả mùi thuốc.

Rõ ràng là nàng ta không có ý tốt, hơn nữa còn chuẩn bị kỹ càng.

Ta cố gắng kiềm chế xung động muốn lại gần nàng ta lăn lộn, chưa đợi nàng ta đến gần, ta đã quay đầu bỏ chạy.

Chạy được một đoạn, ta quay đầu lại nhìn, chỉ thấy mùi cỏ bạc hà mèo nồng nặc trên người nàng ta đã thu hút một đám mèo khác trong cung.

Rất nhanh sau đó, đám mèo đã vây quanh bạch nguyệt quang...

Hiện trường mèo hút người quy mô lớn!

GTMB

Lũ mèo hoang không có linh trí này hung dữ vô cùng. Bạch nguyệt quang bị sự nhiệt tình của chúng quấn lấy đến mức phát cáu, nàng ta hơi thô bạo từ chối, kết quả là mu bàn tay bị cào một nhát..... Tự làm tự chịu.

Ta vừa cảm thán, vừa chạy một mạch về phía tẩm cung của bạo quân.

A Tô nói trong cung tranh đấu gay gắt lắm.

Hôm nay ta coi như là được mở mang tầm mắt.

Nhưng rất nhanh sau đó ta đã biết, so với những chuyện xảy ra sau này… thì chuyện này chỉ có thể coi là chuyện nhỏ nhặt.

Bạch nguyệt quang thế mà lại chạy đến chỗ Thái hậu cáo trạng, nói vết thương trên người nàng ta là do ta cào!

Thái hậu lập tức phái người đến bắt ta.

Bọn họ hung dữ cầm gậy gộc, còn nói Thái hậu không thể trơ mắt nhìn Cố Lễ sai lầm thêm nữa, muốn thay Cố Lễ đạo làm vua!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!