Chương 13: (Vô Đề)

Thoáng cái lại qua thêm một năm, năm nay tiểu thư mười bảy tuổi, đúng là độ tuổi thanh xuân. Tiểu thư vẫn giữ tính cách thanh nhã như trước, chỉ thích những bộ áo màu nhạt dịu dàng và những phụ kiện đơn giản tinh tế. Ta cũng theo tiểu thư, thường mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc búi thành kiểu đơn giản nhất, cũng không trang điểm gì.

Hôm nay trời nắng đẹp, trong sân có những cây trúc xanh tươi, tiểu thư hứng khởi làm một bài thơ mới, trong lúc đi dạo đã ngâm ra những câu thơ, ta vội vàng về phòng ghi chép lại. Tiểu thư cũng từ trong viện đi tới, cười nói: "An Tĩnh, An Tĩnh, bài thơ này ta thấy rất hay, ngươi thấy sao?"

Ta đọc một lượt, bình luận nói: "Nô tỳ cũng cảm thấy rất hay."

Tiểu thư cầm cuộn giấy bên bàn đánh ta: "Lúc nào ngươi cũng chỉ nói câu này, còn biết nói gì khác không?"

Ta để bút xuống, ôm đầu chạy đi: "Thật sự rất hay mà!"

Tiểu thư cầm cuộn giấy đuổi theo không kịp, nghe thấy có chút thở d ốc, ta vội dừng lại quay lại giúp nàng hô hấp: "Có chỗ nào không thoải mái ạ?"

Tiểu thư mặt tái nhợt nhưng lại có chút hồng hào, không giống như lại bị tái phát bệnh, bỗng nắm lấy ta: "Xem ngươi chạy đi đâu!"

Ta thở phào cười nói: "Tiểu thư chỉ biết dùng cách này để lừa nô tỳ!"

Tiểu thư nhìn ta một cái: "Binh bất yếm trá, ngươi có biết không?"

Ta đáp: "Quân tử khả khi dã bất khả võng dã*!"

*có thể bị gạt vì chuyện hợp lý, nhưng không thể bị lừa vì chuyện vô lý.

Tiểu thư nghe vậy cười ha ha: "An Tĩnh lại dùng điển cố lung tung!"

Ta ngạc nhiên: "Nô tỳ dùng lung tung sao?"

Tiểu thư cười không ngừng: "Chính là lung tung! Nếu Khổng lão phu tử biết ngươi dùng lung tung như vậy, chắc chắn sẽ tức chết."

Thấy nàng vui vẻ như thế, ta cũng cười theo. Thân thể tiểu thư những năm qua vẫn không thấy tốt lên, đã gặp nhiều đại phu, đều kê những phương thuốc tương tự nhau. Nhưng chưa bao giờ chữa khỏi. Có lần ta lén ghi lại diện mạo và tên đại phu, nửa tháng sau lại nhân danh mua sắm ra ngoài tìm ông ta chữa trị, quỳ xin đại phu vì sao tiểu thư bệnh, cuối cùng lòng đại phu nhân từ, chỉ viết một chữ "tâm" trên lòng bàn tay ta.

Tâm bệnh thì phải cần tâm dược, phụ mẫu sớm mất, ta làm sao có tài cán tìm được tâm dược cho tiểu thư? Chỉ có thể ngày ngày nghĩ cách chọc nàng vui vẻ, khiến nàng tạm quên đi quá khứ.

Ngày đó nàng từng có duyên cứu ta khỏi hoạn nạn, ta cũng phải hết sức vì nàng. Từ khi ta vào phủ, nàng từ người im lặng không thích nói cười, dần dần trở nên thích nói cười với ta. Từ chỗ không muốn ra ngoài, trở nên thích chơi đùa với ta, để đạt được điều này, ta đã mất tới năm năm.

Nhưng thời gian chúng ta vui đùa vĩnh viễn luôn ngắn ngủi, lúc này đại nha hooàn quản sự của phu nhân là Đồng Lâm cô cô đang gõ cửa gọi: "An Tĩnh! An Tĩnh!"

Ta vội ra mở cửa, Đồng Lâm nhìn thấy ta, hôm nay lại không nói ta "Không có dáng vẻ của nha hoàn chủ sự trong viện!", mà vội vàng nói: "Nhanh lên, hầu hạ tiểu thư nhà ngươi đến phòng phu nhân, phu nhân có lệnh, nhanh lên!"

Tiểu thư cũng tới liếc mắt nhìn ta một cái. Ta nịnh nọt lấy lòng kéo tay áo Đồng Lâm: "Đồng Lâm cô cô, rốt cuộc có chuyện gì thế ạ? Lại gấp gáp như vậy?"

Đồng Lâm cười lạnh một tiếng: "Ta không dám nói lung tung, các ngươi đến rồi sẽ biết."

Ta chỉ có thể nhanh chóng chuẩn bị y phục cho tiểu thư, sắp xếp xong thì đi về phía Phúc Thọ Uyển của phu nhân. Vừa vào cửa đã cảm thấy có điều khác thường. Hôm nay không có nhiều bà tử nha hoàn như thường lệ, chỉ có Đồng Lâm và đại nha hoàn khác hầu hạ, phu nhân ngồi ở vị trí cao nhất, vẻ mặt rõ ràng rất tức giận, đứng bên cạnh là Thúy Hà trong viện của thiếu gia.

Mà trên sàn nhà trong phòng, một nha hoàn dáng vẻ xinh đẹp tóc tai rối bù đang quỳ xuống khóc nức nở. Ta nhìn kỹ, không phải là Hồng Nhạn cô nương — tâm phúc mà thiếu gia nâng niu trong lòng bàn tay — năm đó cùng vào phủ với ta hay sao?

Phu nhân liếc nhìn tiểu thư một cái, hừ lại một tiếng: "Người đều đã đến đủ rồi." Nói xong, phu nhân nhấc cằm lên, nói với Thúy Hà: "Ngươi nói đi, chuyện gì xảy ra."

Thúy Hà ngoan ngoãn nói: "Nô tỳ tận mắt thấy Hồng Nhạn quyến rũ Thế tử của Vinh thân vương."

Đồng Lâm cũng ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Cho mặt mũi mà không biết xấu hổ, không biết an phận, lại còn muốn trèo cao?"

Hồng Nhạn che tay khóc, không nói gì. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên ồn ào, chỉ thấy thiếu gia xông cửa vào, nói: "Mẫu thân, người là đang có ý gì?" Nói xong, hắn chạy đến bên Hồng Nhạn, hỏi: "Hồng Nhạn, Hồng Nhạn, ngươi sao vậy?"

Hồng Nhạn ngẩng mặt lên, gương mặt xinh đẹp đầy nước mắt: "Thiếu gia, Hồng Nhạn xin lỗi ngài… nhưng Hồng Nhạn thực sự bị người ép buộc…"

"Cái gì…" Thiếu gia nhíu mày ngẩng mặt: "Mẫu thân, không phải người đã hứa với con, để Hồng Nhạn làm thiếp cho con sao? Tại sao…"

Thúy Hà với vẻ mặt tủi thân xen vào: "Thiếu gia, không phải phu nhân nhẫn tâm, chỉ là Thúy Hà tận mắt thấy Hồng Nhạn quyến rũ Vinh vương thế tử… Thúy Hà thực sự không muốn giấu giếm, phụ lòng thiếu gia…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!