Chương 37: (Vô Đề)

Bệnh viện quốc tế Lerol

Tại phòng vip 05

Trên giường, Tiểu Tuyết hai mắt đóng chặt say giấc trên chiếc giường trắng, làn da hiện vẻ tái nhợt, tay trái được truyền dịch, lông mày hơi nhăn lại vì mệt mỏi, hoặc cũng có lẻ vì bị tiếng ồn bên ngoài làm khó chịu. Mơ màng mở mắt lại bất lực nhắm lại lần nữa vì mệt mỏi.

Bên ngoài

*Bốp Bốp*

Âm thanh của tiếng tát vang dội bên ngoài phòng. Hai nam nhân cao lớn gục đầu, mái tóc rũ xuống nhưng không cách nào che đi năm ngón tay in dấu đỏ rực trên mặt, chứng tỏ lực đạo của cái tát này rất đau đi.

-Hai anh bộ tinh trùng thượng não rồi hay sao vậy? Có biết hôm qua hay anh đã đã....

Thiên Điệp giận dữ quát lên, giọng nói run run cho thấy cô đang rất là mất bình tĩnh. Lôi Dạ Vũ và Bạch Dật im lặng không nói. Tiêu Chính Phong và Hiên Viên Ngạo Thiên đứng gần băng ghế chỉ biết thở dài nhìn hai người. Cuối cùng, Tiêu Chính Phong lên tiếng đánh tan không khí u ám này:

-Thôi được rồi, dù gì Tiểu Tuyết cũng đã được tìm thấy bình an rồi, chúng ta đi ăn thôi, sẵn tiện mua cháo về cho Tiểu Tuyết nào

Thiên Điệp nghe thế cũng không nói gì nữa, hừ một tiếng rồi cất bước đi, trước khi đi còn không quên liếc tặng hai người kia một cái nói

-Còn đứng đừ người ở đấy làm gì? Đi thôi, bộ các người muốn bỏ đói Tiểu Tuyết à???

Bốn người Tiêu Chính Phong nhìn thân ảnh bé nhỏ của Thiên Điệp dần dần xa, trong lòng không ngừng đổ mồ hôi lạnh, thầm nghĩ *Con gái đúng là đáng sợ a(trừ Tiểu Tuyết), hồi nãy dọa bọn hắn cả nói cũng không nói được.(nhỏ mà có võ mà anh :))))

Sau khi Thiên Điệp và bọn TIêu Chính Phong rời khỏi.

-Xin chào, xin hỏi cô muốn tìm ai?

-Vân Tiểu Tuyết

-Xin hỏi cô với bệnh nhân có quan hệ gì?

-..... em gái

-Đã xác nhận, bệnh nhân đang nằm phòng bệnh vip 05

-Cảm ơn

Tiếng gót giày liên tục chạm vào mặt sàn phát ra tiếng *Bộp Bộp* quỷ dị.

*Cạch*

Tiếng chốt cửa vang lên nhưng chủ nhân trong căn phòng bệnh lại chẳng nghe thấy càng chẳng nhìn thấy người vừa vào là ai. Người vừa mới bước vào nhìn Tiểu Tuyết đang nằm trên giường kia, đôi môi khó thấy lộ ra một độ cong thật nhỏ, cô bước lại ngồi cạnh Tiểu Tuyết, tự mình trò chuyện khiến xung quanh có tí quỷ dị

-Chị à, em đến thăm chị đây

-Chị à, mấy ngày trước biết tin chị mất tích em rất lo lắng đấy.... hì đùa thôi, khi nghe tin em rất vui đấy, em còn cầu sẽ không tìm thấy chị nữa

-Chị à, nói vậy chắc chị buồn lắm nhỉ? Để em gọt táo cho chị, chị sẽ hết giận nhé?

-Ô xin lỗi, em lỡ rạch trúng chị rồi, xem kìa tay chị đang chảy máu kìa

-Nếu ba mẹ thấy chắc sẽ đau lòng lắm

-Kể cả bọn hắn cũng sẽ rất thương tâm nha

-Chị thật may mắn, có rất nhiều người yêu thương chị nha. Thế còn tôi...?

-Thế còn tôi thì sao....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!