Chương 34: Tôi hôn em được không?

Tiểu Tuyết đạp người dưới đất đến chân cũng phát đau. Cuối cùng người đang nằm dưới đất mới động một cái. Tiểu Tuyết ngồi xổm xuống chăm chú quan sát. Người hôn mê đưa lưng về phía cô bỗng xoay người một cái mi mắt khẽ động

-Um, Tiểu Tuyết?

-Phải là tôi. Bạch Dật, mau tỉnh táo lại

Bạch Dật nghe thế vội tỉnh táo, quay đầu nhìn xung quanh, gương mặt kì quái khó hiểu nhìn về hướng Tiểu Tuyết hỏi

-Tiểu Tuyết, đây là đâu?

-Tôi cũng không biết a. Bất quá, chúng ta cũng không có trôi đến đảo hoang nha

Bạch Dật khẽ ngồi dậy, nhìn Tiểu Tuyết thật lâu suy nghĩ gì đó, khuôn mặt bỗng lộ ra nét vui vẻ

-Vậy... ở đây chỉ có mình tôi với em?

Tiểu Tuyết gật đầu một cái khiến cho tâm Bạch Dật liền như muốn nở hoa. Nhưng sau đó Tiểu Tuyết lại chỉ vào một cái xác chết không xa đằng đó nói

-Còn có một người nữa, nhưng vẫn còn bất tỉnh. Hiện tại chỉ còn tôi với anh.

Bạch Dật quay đầu nhìn người vẫn còn hôn mê đằng kia, có cảm giác nghẹn họng nhìn người đằng kia, ánh mắt hình viên đạn tựa như muốn đục thủng mấy cái lổ lên tấm lưng kia. Cuối cùng liền thở dài, đứng dậy khởi động vài cái sau đó nói với Tiểu Tuyết

-Tôi đi kiếm cây đốt lửa, em ở đây nhé, đừng để bị cảm

-Được, anh đi đi

Bạch Dật gật đầu một cái, sau đó lại nhìn Tiểu Tuyết bằng ánh mắt lưu luyến một hồi rồi mới rời đi.

Sau khi Bạch Dật rời đi không lâu, Tiểu Tuyết ngó quanh khắp nơi lần nữa, sau đó *Hắc xì* một cái. Rùn mình , quả thật là ở đây hơi lạnh, Tiểu Tuyết lạnh run chà chà hai tay của mình. Nhìn về phía người đằng kia, từ từ bước đến ngồi kế bên nhằm muốn tìm một chút ấm áp.

-Này Lôi Dạ Vũ, vẫn còn hôn mê sao?

Tiểu Tuyết thầm thì, lại *hắc xì* một cái nữa, dù có mặc đồ nhưng dù gì cũng chỉ là hai mảnh vải nhỏ bao lấy những điểm nhạy cảm thôi, toàn thân đều bắt đầu phát lạnh, khiến đầu óc Tiểu Tuyết hơi mơ màng.

Cố gắng giữ lại tỉnh táo, Tiểu Tuyết nhìn sang Lôi Dạ Vũ vẫn đang hôn mê nhưng cặp môi lại trắng đến không còn huyết sắc, thân mình to lớn rắn chắc cũng lạnh như hầm băng liền lâm vào rối rắm.

Bạch Dật kiếm củi chưa về, nhiệt độ càng lúc càng xuống. Nếu cứ thế này, đảm bảo cô và Lôi Dạ Vũ sẽ bị lạnh chết mất. Cô không muốn chết kiểu này đâu a.

Thầm suy nghĩ một hồi, Tiểu Tuyết do dự nắm lấy tay Lôi Dạ Vũ, mười ngón tay đan vào nhau chặt chẽ, hơi ấm nhỏ nhoi truyền tới khiến cả hai cảm thấy ấm áp được một chút, Tiểu Tuyết dựa vào vai Lôi Dạ Vũ, miệng thở ra từng hơi lạnh, lòng mong Bạch Dật mau mau về.

Thật may mắn 5 phút sau Bạch Dật liền quay về. Thấy cô cả người lạnh run dựa vào Lôi Dạ Vũ thì hoảng hốt, tay chân run run cố gắng nhanh chóng đốt lửa lên.

Rất nhanh, hỏa diễm được đốt lên, hơi nóng ấm áp liền xua tan đi hàn khí xung quanh, Tiểu Tuyết sắc mặt từ từ khôi phục lại, mệt mỏi lúc nãy cũng được giảm đi bớt. Đầu vẫn dựa vào vai Lôi Dạ Vũ, nhắm mắt lại thở hắt ra một hơi.

Cùng lúc đó

7 giờ tối, sắc trời đã ngã màu tối đen

-Hiệu trưởng, không xong rồi

-Một giáo viên hớt hải chạy vào nói

-Cái gì mà ầm ĩ thế???

Hiệu trưởng đang rối rắm về vụ 3 học sinh mất tích, chuyện này đã đủ loạn rồi, hiện giờ đến nổi giáo viên cũng muốn nháo nhào lên. Rốt cuộc tôi là hiệu trưởng hay là các anh đây a? Hiệu trưởng khuôn mặt già nuôi tức giận đến đỏ bừng, tâm lại không ngừng YY an ủi cho tấm lòng của mình.

Giáo viên kia thầm nuốt nước bọt một cái, e dè nhìn hiệu trưởng một cái, sau đó âm thanh nhỏ cực nhỏ lên tiếng

-Học... học sinh đa số muốn... muốn đổi lịch, muốn tối nay... phải... chuyển thành đốt pháo... nếu không... trường sẽ không được nhận... tiền tài trợ mỗi năm nữa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!