Tiểu Tuyết quay đầu thấy Thiên Điệp đang kinh ngạc nhìn về phía mình liền hoảng hốt. Vội đẩy Lâm Thiên Ngôn ra, đứng dậy hướng Thiên Điệp giải thích, giọng nói lắp bắp thể hiện sự ngại ngùng
- Thiên Điệp, cái đó.... không... không như cậu nghĩ đâu
- Vậy à?
- Phải... phải, cậu có thể hỏi anh cậu, phải không?
Tiểu Tuyết nói xong liền hướng Lâm Thiên Ngôn nháy mắt, ý cầu vang xin rõ ràng ở trong mắt. Lâm Thiên Ngôn nhìn Tiểu Tuyết một cái, sau đó mới nói
- Đúng vậy
Tiểu Tuyết trong lòng thở phào một cái, Thiên Điệp dù rất tò mò cũng không nói gì. Cầm tay co dắt lên lầu
- Nào lên phòng tớ chơi
Tiểu Tuyết bất đắc dĩ để cho Thiên Điệp lôi kéo lên phòng, giữa cầu thang bất giác quay đầu lại nhìn một cái. Phát hiện Lâm Thiên Ngôn vẫn đứng đó nhìn mình, lập tức nhớ đến nụ hôn vô ý kia, mặt hơi nóng lên, liền quay đầu nhất quyết không nhìn lại nữa.
Lâm Thiên Ngôn dưới lầu nhìn hai thân ảnh nho nhỏ từ từ đi vào cánh cửa, sau đó *cạch* một tiếng vang lên, cánh cửa liền đóng lại, lặng im như cũ. Lúc này, hắn mới quay đầu, cầm chiếc áo khoát vest đen lên, mở cửa nhà bước ra chuẩn bị đi làm. Dù gì đã có Thiên Điệp cùng Tiểu Tuyết ở nhà, hắn cũng không có gì làm, đành phải ra công ti kí kết mấy cái văn kiện còn bỏ quên kia thôi.
Lại nói về Tiểu Tuyết và Thiên Điệp, sau khi bị con bạn loli kéo vào phòng liền ngó đầu quan sát xung quanh.
Căn phòng có kích cỡ rất rộng, rất thoải mái. Nền tường hồng nhạt, giường Kingsize theo kiểu dáng Hello Kitty, đồ dùng khác cũng hồng nốt. Thật sự chẳng khác nào phòng công chúa là mấy. Tiểu Tuyết thầm thở dài, Thiên Điệp đúng là con nghiện màu hồng. Lại nhớ về căn phòng bảy sắc cầu vòng của mình ngày trước, sắc mặt Tiểu Tuyết hơi cứng ngắc. Trong đầu liền bắt đầu so sánh về căn phòng của Thiên Điệp và mình ngày trước.
Ân, có vẻ phòng Thiên Điệp dễ nhìn hơi nhiều, Tiểu Tuyết trong lòng gật đầu cảm thán.
Tiểu Tuyết ngẩn người xong liền nhớ đến Thiên Điệp, quay đầu nhìn một cái, sau đó là trầm mặt. Thiên Điệp ngồi trên một cái ghế xoay văn phòng màu hồng, mái tóc không biết khi nào được Thiên Điệp cột lại hai chùm, nhìn rất năng động. Bàn tay trái nhỏ bé của cô(Thiên Điệp) đè lên con chuột máy tính, không ngừng xoay trái phải lên xuống, ấn ấn nút trái, còn bàn tay phải thì dò xuống bàn phím, thỉnh thoảng hai tay đều hạ xuống gõ chữ. Gương mặt nhỏ nhắn dễ thương gần như muốn áp sát vào cái màn hình.
Một khung cảnh khiến người ta không thể nào diễn tả được.
Tiểu Tuyết âm thầm đi đến bên Thiên Điệp, khiến cô(Thiên Điệp) cũng không phát giác được. Tiểu Tuyết đầu tiên là nhìn Thiên Điệp, thấy cô(Thiên Điệp) vẫn chăm chú nhìn vào màn hình, cũng bắt chước quay đầu qua xem thử. Sau đó, Tiểu Tuyết liền im lặng, ánh mắt không rõ hỉ nộ nhìn chăm chăm màn hình. Qua một lúc, Tiểu Tuyết mới hỏi Thiên Điệp bên cạnh, âm thanh có vài phần hơi lớn
- Cái gì đây???
- A Tiểu Tuyết à, đến đây xem nhân vật tớ level mấy này
- Tớ không hỏi cái đó, tớ hỏi cái gì đây???
- Cậu không biết à? Game mới nổi đấy, rất hay
- Ý tớ không phải vậy
Tiểu Tuyết tay nắm thành nắm đấm, áp chế cảm xúc muốn đánh Thiên Điệp lại. Rõ ràng là lôi kéo cô vào phòng, bây giờ lại thản nhiên chơi game như thế, cả một câu hỏi cũng không có. Quả thật là không thể chịu được mà.
Nhưng thoáng chốt cô cũng lấy lại bình tĩnh, đứng sau Thiên Điệp quan sát cô(Thiên Điệp) chơi, thỉnh thoảng nhắc nhở vài câu.
*Ting*
Một âm thanh máy mốc có âm điệu cao vang lên, là một tin nhắn. Tiểu Tuyết thấy Thiên Điệp nét mặt có chút vui vẻ, ấn vào tin nhắn, hiển nhiên đã bỏ quên Tiểu Tuyết ở đằng sau. Tiểu Tuyết tò mò, ngẩng đầu nhìn vào hộp thoại, quan sát từng tin nhắn trong đối thoại.
(Phân biệt cái: Pinky*đây là nickname chị Điệp. Lorel*đây là nickname anh main của chị Điệp*)
[Lorel: Này gà ngốc]
[Pinky: Đã bảo tôi không phải gà ngốc mà ('Д')]
[Lorel: Sao cũng được ( −_−)]
[Pinky: Hừ... à này tôi mới vừa thăng cấp nữa đấy]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!