Chương 27: Vô đề

Xin lỗi các nàng vì up muộn, thật ra là ta có chuyện buồn nên không có tâm trạng viết, thông cảm giùm nhá

Tiểu Tuyết nghe thấy giọng nói có chút quen, bèn quay lại. Nhìn thân hình cao lớn cùng với khuôn mặt không rõ ý tứ nhìn cô, còn ai khác là Lâm Thiên Ngôn anh trai của Thiên Điệp chứ.

- Anh trai Thiên Điệp?

Lâm Thiên Ngôn đã quan sát cô từ lúc mới vào quán, đến lúc trưng ra khuôn mặt đen như đáy nồi kia mới tiến lại gần. Nhìn cô đang dùng ánh mắt ngạc nhiên nhìn mình thì có chút kì quái, mở miệng hỏi

- Tiểu Tuyết, em làm gì ở đây?

- Dĩ nhiên là mua bánh rồi, còn anh?

Tiểu Tuyết thầm ném cho Lâm Thiên Ngôn một ánh mắt kinh bỉ, ở tiệm bánh không mua bánh thì không lẽ mua quần áo, trong đầu có chút nghi hoặc, Lâm Thiên Ngôn làm sao ở đây? Nhìn bộ dáng thế nào cũng không ra được người yêu bánh ngọt cả. Còn Lâm Thiên Ngôn thì thản nhiên ném ra một câu

- Mua bánh

Tiểu Tuyết trán liền hiện ra hắc tuyến, biết là mua bánh rồi anh hai, mấu chốt là mua cho ai mới được chứ. Lúc này, Lâm Thiên Ngôn mới nói tiếp câu còn lại

- Cho Thiên Điệp

Ra là thế! Tiểu Tuyết thầm nghĩ, sau đó lại ném thêm một câu trong đầu: đồ muội khống. Tuy nhiên, qua một lúc Tiểu Tuyết liền thay đổi hẳn thái độ. Nắm lấy tay áo của Lâm Thiên Ngôn, hai mắt sáng như sao nhìn hắn, cái miệng cười tươi nhất có thể, hỏi

- Lâm Thiên Ngôn, anh có tiền chứ?

Lâm Thiên Ngôn nghi hoặc gật đầu, sau đó lại nghe Tiểu Tuyết nói tiếp, liền hiểu ra

- Cho tôi mượn một ít với

- Em quên đem ví à?

Một câu của Lâm Thiên Ngôn liền chọt trúng tim đen của Tiểu Tuyết, cô ngượng ngùng gật đầu, hai ngón tay chọt chọt vào nhau thể hiện sự xấu hổ.

Lâm Thiên Ngôn không nói gì, đi đến quầy thanh toán tính tiền. Xong, hắn lại bỏ đi để lại Tiểu Tuyết còn đứng đó chưa kịp tiêu hoá gì cả. Giật mình, cô vội đuổi theo sau đuôi Lâm Thiên Ngôn

- Này anh trai Thiên Điệp

- Là Lâm Thiên Ngôn

- À, Lâm Thiên Ngôn số tiền kia lần sau tôi sẽ trả lại cho anh,....

- Không cần

- Ách như thế thì ngại lắm, anh có muốn cái gì đổi không?

Lâm Thiên Ngôn im lặng một hồi, lúc lâu mới lên tiếng.

- Đi chơi

- Hả?

- Đi chơi với tôi

- À.... ờ

Tiểu Tuyết khó hiểu, cái gì không muốn mà muốn đi chơi. Tuy nhiên, chỉ là một buổi hẹn thôi, chắc cũng không có gì đâu.

Lâm Thiên Ngôn liếc nhìn Tiểu Tuyết kế bên đang suy nghĩ. Cũng không nói gì, đi thẳng một đường về nhà. Tiểu Tuyết thấy thế liền đuổi theo, lại hỏi nữa

- Lâm Thiên Ngôn, Thiên Điệp về chưa? Tôi muốn thăm cô ấy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!