Ahihi, H tới rồi đây, mời các độc giả xơi ngon miệng :))).
Vẫn câu cũ: cầu vote ☆ và cmt nha
Chập tối, trong nhà kho A
Từng tiếng hét thảm thiết vang lên trong nhà kho rộng lớn đã có phần cũ kĩ. Nếu bây giờ, có người ở đây thì đảm bảo không bị hù doạ cho sợ đứng tim thì cũng là nôn mửa.
Bên trong, một cảnh tượng huyết tinh khắp nơi trong nhà kho, mùi máu quanh quẩn làm người khác phải dè dặt. Điều quan trọng nhất, trong giữa cái đống huyết tinh ghê tởm đó lại là một thiên thần?
Người con gái đứng giữa những cái xác, làn váy bị nhiễm đỏ gần như toàn bộ, chiếc áo sơ mi trắng bây giờ cũng có một vài đoá hoa Mạn Đà in dấu trên đó. Mái tóc dài đến thắt lên vẫn đen mượt như cũ, hơi có tí rối lên. Khuôn mặt đẹp tựa thiên sứ, đến mức người khác còn tưởng là đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật không có thuật. Đôi mắt đẹp đẽ yên tĩnh như hồ thu bây giờ không có một điểm tiêu cự, đôi môi đỏ mộng cong lên một nụ cười chết chóc, từ tóc mai một vệt máu đỏ dài kéo thẳng xuống, từng giọt nhỏ xuống nhiễm cả một bên vai áo. Trong đôi mắt đẹp nhưng không cảm xúc kia đang nhìn đôi tay của mình, hai bàn tay nhỏ xinh bây giờ toàn là máu, hữu ý hay vô ý đều làm cho người con gái đó thêm xinh đẹp, môt vẻ đẹp quyến rũ chết người.
Tiểu Tuyết bây giờ như là một con búp bê không có linh hồn. Cô ngẫn ngơ nhìn hai bàn tay dính đầy máu của mình, dục vọng chém giết ngày một dâng lên khiến cô mất kiểm sát, nên con quỷ bấy lâu nay ngủ say trong cô cũng thức tỉnh. Thật là, coi như hôm nay là một buổi tập huấn của kiếp trước đi.
Lấy trong túi váy ra một chiếc điện thoại đời mới, lại nhìn danh bạ của mình. Không thể không nói, danh bạ chỉ vỏn vẹn vài người, Tiểu Tuyết trong lòng suy nghĩ.
Gọi cho ba mẹ? Không được, ba mẹ đang đi du lịch, không nên quấy rầy họ.
Gọi cho Thiên Điệp? Không được, bây giờ có lẽ Thiên Điệp đang bận
Gọi cho đám nam chủ? Càng không được, một là vì họ sẽ làm ầm lên hai là vì... khụ... cô không có số (=_=)
Bất đắc dĩ nhìn xuống cuối cùng của danh bạ, đó là một dãy số không tên, chỉ vỏn vẹn vài con số để nhìn ( 0808 3508 ಥ_ಥ). Khẽ thở dài, sau đó lại không do dự ấn nút gọi. Sau đó, bên đầu dây liền nghe một âm thanh trầm ấm còn có tí ôn hoà và một chút nghi hoặc.
- Alo? Ai đấy?
- Nam Cung Hàn, là tôi.
Tiểu Tuyết khẽ gọi, vì phòng ngừa cô bị chuyện gì nên Nam Cung Hàn kiến quyết lưu số hắn vào danh bạ của cô, cô cũng không quân tâm mấy. Bây giờ mới cảm thấy, số điện thoại này cũng có chút hữu ích.
Đầu dây bên kia sau khi nghe Tiểu Tuyết nói liền im lắng một lúc. Sau đó là âm thanh có vài phần lo lắng
- Tiểu Tuyết ? Có chuyện xảy ra à?
- Nam Cung Hàn, anh rãnh không? Đến đường Y nhà kho A đón tôi được không?
- Em ở đó đợi, tôi liền đến.
Tiểu Tuyết không nói gì, tắt cuộc gọi, đi ra ngoài cửa nhà kho A, chờ Nam Cung Hàn.
Quả nhiên rất nhanh, một chiếc xe BMW đen chạy đến. Sau đó là Nam Cung Hàn một thân thường phục hằng ngày bước xuống. Hắn nhìn cô đứng gần cổng kho A thì bước lại. Càng gần thì mày không biết khi nào lại càng nhíu chặt, hắn ngửi thấy mùi máu. Còn có, tại sao trang phục của Tiểu Tuyết lại nhiễm máu?
Dù nghi hoặc nhưng Nam Cung Hàn vẫn bước đến, lo lắng nhìn cô.
- Lên xe đi, tôi đưa em về!
Tiểu Tuyết nhướng mày, có chút ngạc nhiên. Hắn không hỏi chuyện gì đang xảy ra à? Thôi kệ, dù sao không hỏi cũng tốt. Theo lưng Nam Cung Hàn lên xe, ngồi lên ghế phụ bên cạnh, im lặng ở đó.
Nam Cung Hàn lên xe, quay sang nhìn Tiểu Tuyết mắt liền co rút lại. Cô bị thương! Đặc biệt là trên đầu, một vết máu còn khô thẳng xuống đến đầu vai áo. Thật sơ ý, lúc nãy do trời tối quá nên không nhìn rõ, bên giờ mới phát hiện. Nhìn vết thương trên đầu cô rõ ràng như vậy, lòng Nam Cung Hàn liền cảm thấy rất đau.
Lấy tốc độ nhanh nhất, Nam Cung Hàn phóng xe như bay về nhà Tiểu Tuyết. Vào nhà, Nam Cung Hàn không nói hai lời dắt tay cô lên phòng, để cô ngồi trên giường, bắt đầu đi kiếm hộp cứu thương.
Loay hoay một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy. Nam Cung Hàn liền bước lại gần Tiểu Tuyết, nhẹ nhàng băng bó vết thương trên đầu và những vết thương lớn nhỏ trên người cô.
Sau khi băng bó xong, Nam Cung Hàn lại trên đầu cô điểm một nụ hôn. Mà trong suốt quá trình băng bó, cô không hề kêu rên một tiếng nào khiến Nam Cung Hàn có phần nghi hoặc.
Tò mò ngước mặt nhìn cô, liền sau đó mày liền nhíu lại thật chặt. Tiểu Tuyết khuôn mặt bây giờ ửng đỏ như trái táo, hai đôi mắt toát ra ánh nước và mờ mịt, bờ môi căng mọng lại khẽ mở, còn có thể nghe thấy tiếng thở dốc đầy yêu kiều. Điều này khiến cho Nam Cung Hàn có dự cảm xấu (cơ hội tốt muốn chết mà bày đặt đồ =.=), câu hỏi cũng lo lắng thêm nhiều phần
- Tiểu Tuyết, em không sao chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!