Chương 24: Đến giờ chơi rồi~!

Qua mấy ngày sau, mọi chuyện đều bình thường trở lại. Bài viết cũng được bọn Tiêu Chính Phong dẹp xuống, mọi người tuy không nói gì nhưng vẫn có vài người dùng ánh mắt kinh bỉ nhìn Tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết cũng lười quan tâm, những ngày qua bà nữ chủ Tiểu Nhu liền ngoan ngoãn lại khiến cô khá vừa lòng.

Ngồi học trong lớp, Tiểu Tuyết cũng không nghe giảng chỉ úp mặt vào bàn ngủ, thầy giáo cũng không mắng nữa, qua cái vụ bài toán ấy, thì thầy giáo hoàn toàn đưa cô lên chức thiên tài rồi không cần học gì nữa. Còn chị Thiên Điệp nhà ta, mấy hôm nay không biết phải bị ma nhập không mà lúc nào cũng cầm cái điện thoại bấm bấm, còn có lúc cười khúc khích nữa.

Làm cho Tiểu Tuyết nhìn mà tưởng mấy con tự kỉ và nổi cả da gà.

Ngủ được một lúc lâu, Tiểu Tuyết cũng lơ mơ ngồi dậy, thấy Thiên Điệp vẫn bấm điện thoại không ngừng, còn học sinh thì đi gần hết, hỉ còn một vài người. Tiểu Tuyết liền biết, tới giờ nghỉ trưa rồi. Đánh ngáp vài cái, Tiểu Tuyết liền nắm tay áo Thiên Điệp kéo đi tới căn

-tin, cô đói rồi.

Dọc đường đi, Tiểu Tuyết cảm thấy như có ai nhìn chằm chằm vào mình. Nhưng quay lại thì lại không thấy đâu. Khả năng cảnh giác của sát thủ cũng không phải để trưng, lúc quay lại thì đã biết có người đứng sau cái cây tùng kia nhìn cô rồi. Chỉ là Tiểu Tuyết không để ý thôi, có người muốn hãm hại cô, cô cũng rất sẵn lòng mà tiếp đãi. Lại một lần nữa nở một nụ cười quỷ dị, Tiểu Tuyết liền kéo Thiên Điệp tới căn

-tin.

Mà ngay tại gốc cây lúc nãy, thân ảnh núp đằng sau góc cây đứng dựa vào vào thân cây, nở một nụ cười đầy ác độc cùng nham hiểm rồi sau đó rời đi. Cơn gió thổi qua, thân ảnh cũng biến mất.

Tiểu Tuyết cùng Thiên Điệp vào căn

-tin, dùng cơm trưa cùng bọn Tiêu Chính Phong. Sau khi dùng xong, chuông báo cũng reo, tạm biệt bọn hắn, Tiểu Tuyết và Thiên Điệp liền vào học.

Tiết học cuối cùng cũng kết thúc, vừa là lúc chuông reo báo hiệu tan học. Tạm biệt Thiên Điệp, Tiểu Tuyết lại tự đi bộ về nhà, trên nôi còn treo một nụ cười kì quái.

Có người muốn tặng quà cho cô, thì cô cũng nên đến nhận chứ. Dù sao mấy hôm nay cô cũng rất rãnh việc. Coi như hôm nay chơi đùa một chút đi.

Dọc đường đi, Tiểu Tuyết luôn biết có người theo sau cô. Còn có, không phải chỉ là một hai đâu mà lại tới năm người lận đấy.

Bước chân ổn định nhịp nhàng trên đường lớn, bỗng Tiểu Tuyết rẽ vào một ngõ cụt nhỏ hẹp. Bọn người theo sau cũng rẽ theo. Tới cuối ngõ, liền sững sờ, người đâu rồi? Lúc nãy còn thấy đi vào đây mà.

Đang lúc nhóm người hoang mang, một giọng nói trong trẽo nhưng không kém phần băng lãnh vang lên, làm bọn chúng suýt nữa là bị doạ sợ cho run rẫy.

- Các người là ai? Sao lại theo dõi tôi?

Nhóm năm người nghe thấy lập tức quay đầu lại, nhìn người con gái đứng đối diện bọn chúng khoảng mấy thước kia. Sau đó liền nhìn đến ngẫn ngơ.

Tiểu Tuyết một mình đứng đó, thân ảnh nhỏ bé bị gió thổi qua như thể sẽ bị cuốn đi mất. Mái tóc xoã dài đến thắt lưng đang theo gió mà tung bay, làn váy cũng phất phớ ẩn ẩn hiện hiện cặp đùi thon thả trắng trẻo. Khuôn mặt tựa như thiên sứ lạc vào nhân thế, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng bọn chúng. Cánh môi đỏ mọng khép chặt lại tạo thành một đường thẳng.

Qua nửa ngày, bọn chúng mới hồi hồn, nhưng trong mắt vẫn loé lên kinh diễm. Sau đó lại nhuốm lên vài tia hèn mọn còn đâm loạn. Miệng cười đầy vô sỉ hạ lưu nhìn về Tiểu Tuyết. Tên đầu đàn tên Sở Lưu(ta tính đặt là Sở Khanh mà tại kì quá nên sửa lại) bước ra lên tiếng, ánh mắt đầy dục vọng quét từ trên xuống dưới nhìn Tiểu Tuyết

- Haha, mĩ nhân không cần biết nhiều, nếu muốn bình an thì nên theo gia đi, gia sẽ cho mĩ nhân ăn sung mặc sướng, còn có.... dục tử dục tiên.

Nói đến đây thì Sở Lưu cười lớn, đám người đằng sau cũng haha cười theo.

Tiểu Tuyết mắt lạnh nhìn về bọn họ, hừ dám làm nhục bản tiểu thư. Để xem ta trị các ngươi như thế nào. Tiểu Tuyết khoang tay nhìn về phía bọn chúng, miệng phun ra vài câu, trong lời nói còn có vào tia chán ghét.

- Hừ, chỉ bằng các ngươi?

Đám người Sở Lưu nghe thế thì tức giận đến đỏ mặt, tên đằng sau không nhịn được mà lao ra định cho Tiểu Tuyết một bạt tay. Nhưng Tiểu Tuyết đâu phải là mèo con, cô một cước cho tên đó một cú đá giò lái. Khiến hắn vì lực đạo quá mạnh mà bay ra xa đụng vào tường, miệng còn rên vài tiếng.

Sở Lưu thấy thế liền tức giận hơn nữa, hắn phất tay

- Lên hết đi

Tiểu Tuyết thấy thế thì cười lạnh, định ỷ đông hiếp yếu sao? Cái này khoảng 10 người cô cũng dư sức đánh lại, nói chi đến vài tên tép riu này.

Tung một cú đấm về phía tên gần nhất, Tiểu Tuyết liền quay lại nắm áo tên khác, dùng lực mà ném đi. Liền như thế, cuộc ẩu đả diễn ra nhưng phần lớn đều là Tiểu Tuyết đánh, mấy tên khác chỉ có là bị ăn đánh hoặc bị ném về phía tường thôi.

Tiểu Tuyết đang đánh hăng say, bỗng nhận ra nguy hiểm đằng sau. Định quay lại cho tên đó một đấm ngay bụng nhưng lại chậm trễ. Cô cảm thấy phần đầu đau nhức, sau đó liền lâm vào ngất xỉu.

Tên vừa ra tay lúc nãy không ai chính là Sở Lưu, hắn dùng một khúc gỗ đánh vào đầu cô, thấy cô đã ngất đi liền cười haha, nhưng âm thanh có vài phần run rẩy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!