E hèm, ta đã trở lại đây. Haha, tại vì lười quá nên quên viết, thông cảm nhá.
Tiểu Tuyết nghe Thiên Điệp nói thế thì nhíu mày. Ai lại có gan mà đăng bài viết nói xấu cô. Thật là muốn tìm chết mà. Không lẽ là bà nữ chủ Tiểu Nhu? Ừm, rất có khả năng.
- Nội dung bài viết là gì?
Thiên Điệp nghe Tiểu Tuyết nói thế thì lấy điện thoại ra, mở khoá, ấn, lướt lướt vài cái rồi đưa trước mặt Tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết đưa mắt nhìn vào, cái đầu tiên ấn tượng nhất là dòng chữ chữ "Hồ ly tinh không biết xấu hổ" nổi bật màu đen được viết to gấp hai lần chữ thường.
Ấn vào xem, liền thấy nội dung như sau:
"Hồ ly tinh Vân Tiểu Tuyết, học lớp 9A, tính tình điêu ngoa, cao ngạo. Ỷ mình có chút nhan sắc liền đi quyến rũ người khác, còn giả vờ yếu ớt thánh thiện trước mặt Tứ đại hoàng tử. Khiến cho Tứ đại hoàng tử phiền phức, vì ngại gia tộc Vân gia nên mới miễn cưỡng cười nói, không biết khi nào con hồ ly ấy mới lộ ra bộ mặt thật ác quỷ của mình"
Lại lướt xuống còn có vài tấm hình chụp cô và tụi Tiêu Chính Phong, tấm nào tấm nấy đều canh rất chuẩn, làm lộ ra khuôn mặt cô rất rõ, còn có vài tấm cô nhăn mày khó chịu hoặc vài tấm cô lộ ra một vài nụ cười khó hiểu nữa.
Tiểu Tuyết liền đen mặt, cô nhăn mày vì tụi Tiêu Chính Phong quá phiền thôi mà, còn có nụ cười của cô đẹp vậy mà lại chụp như kiểu cô là người xấu vậy.
Tiểu Tuyết càng đọc thì càng cảm thấy giận dữ, đến khi đến một bài viết khác lửa giận liền bùng lên. Nghĩ sao mà lại nói cô là gái đi*m, ngủ với hàng chục người đàn ông, còn có một tấm ảnh ghép cô ôm một người đàn ông to lớn mà ngủ say ngon lành. Thật đúng là chết tiệt mà. Đây đảm bảo là do bà nữ chủ ác ôn kia, hừ cô đã nói rồi, đừng có chọc cô nếu không thì hậu quả sẽ không đơn giản đâu.
Tiểu Tuyết tàn thân phát lạnh, ánh mắt quét qua sát khí nồng đậm lộ ra rõ rệt khiến cho cả lớp sợ hãi co rún lại. Tiểu Tuyết thấy thế cũng chỉ hừ một cái rồi bỏ đi. Đi đâu ư? Đương nhiên là đi tìm Tiểu Nhu tính sổ rồi.
---------Cùng lúc đó-------------
Đám Tiêu Chính Phong vừa nghe tin xấu về cô liền tụ hội lại điều tra.
Tại phòng Hội trưởng hội học sinh, bốn nam tử được cho là Tứ đại Hoàng tử đang cố mở to hai con mắt của mình mà dán lên màn hình máy tính. Từng bài viết, từng chữ, từng tấm hình đều làm tụi Tiêu Chính Phong bọn hắn tức giận.
Khi lướt đến bài viết Tiểu Tuyết ngủ với đàn ông, liền ngay lập tức chọc đuôi con mắt của bọn hắn. Bạch Dật thì trợn to mắt, miệng không khống chế được mà nói ra:
- Không thể nào, người đầu tiên của Tiểu Tuyết là tớ mà.
Tức khắc Bạch Dật ca liền nhận ngay nhiều con mắt tập trung về phía mình. Sau đó là từng người từng người dời khỏi ghế, trên miệng còn treo một nụ cười khá là "thân thiện". Bạch Dật liền cảm thấy hối hận, nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận đâu chứ.
Một lúc sau, trong phòng hội học sinh liền phát ra âm thanh đánh nhau và vài tiếng nói nghe mà nổi cả da gà, còn thấp thoáng nghe tiếng kêu nhỏ của ai đó đáng thương bị đánh hội đồng.
Lại nói về vấn đề chính, Tiểu Tuyết mang một luồng sát đen khịt mà đi khắp nơi tìm nữ chủ Tiểu Nhu. Đang loai hoai nhìn ngó đông tây liền bắt gặp một thân ảnh không thân mà biết xuất hiện.
Tiểu Tuyết liền cười, một nụ cười quỷ dị cộng thêm sát khí càng tăng làm cho xung quanh đều bị đông đến còn 0 độ. Bước nhanh đến gần, nhanh chóng cầm tay của nử tử mà lôi đi đến nhà kho.
*Rầm*
Tiểu Tuyết xô ngã Tiểu Nhu vào tường, tay chóng vào tường, mặt đối diện Tiểu Nhu. Vẫn nụ cười quỷ dị đó, âm thanh như Tu la đến từ địa ngục phát ra
- Tiểu Nhu em gái à, tôi đã bảo là cô không nên chọc tôi mà. Nhưng sao cô lại cương quyết mà dây vào thế? Không phải tôi đã cảnh báo trước rồi sao.
Tiểu Nhu vừa ăn đau, nhưng lại nghe đến giọng Tiểu Tuyết liền sợ đến chân nhũng ra, ngồi phịch xuống sàn. Khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vương đầy nước, hai hàm răng cứ phát ra tiếng *cạch cạch* không ngừng.
Tiểu Tuyết mắt lạnh nhìn về Tiểu Nhu, ngồi xổm xuống lại lần nữa đối mặt với cô(Tiểu Nhu). Trên tay không biết khi nào đã xuất hiện một con dao nhỏ. Thấy thế, Tiểu Nhu mặt liền trắng hơn nữa.
"Em gái không ngoan, nên trừng phạt nhỉ"
Nói rồi, cô cầm lấy tay Tiểu Nhu, mặt kệ cô(Tiểu Nhu) có vùng vẩy cở nào cũng một đường rạch xuống. Ngay lập tức, máu đỏ liền tràn ra, màu đỏ ấy đặc biệt chói mắt với Tiểu Nhu, nhưng lại rất đẹp mắt với Tiểu Tuyết.
- Không, không.... máu... đau quá
Tiểu Nhu khóc lóc ôm tay, liền đụng vào vết rạch khiến cho máu càng chảy ra hơn nữa, khiến cô(Tiểu Nhu) đau đến mức muốn ngất đi.
Tiểu Tuyết ngồi đối diện cười đến vô tư, lại một đường rạch ngang đùi Tiểu Nhu khiến cho cô(Tiểu Nhu) vừa đau vừa sợ đến tái xanh cả mặt.
"Còn muốn nữa không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!