Chương 22: Biến thái!!!

Lời đầu tiên xin nói là: chia buồn các bạn cầu H đã may mắn nhận được một chương "mém H", còn các bạn k H thì chúc mừng đã nhận được một chương như mong đợi :))).

Hai bạn may mắn đó là #SaoMai165 và #LibarLoneliness, chúc mừng nhá.

Thôi thì để an ủi các bạn mừng H hụt ta tặng tấm hình coi đó, xem coi mấy chế cup mấy, nhớ cmt cho ta biết nha , dù cho mấy bạn có là tường thì cứ cmt thoải mái, đừng ngại :))).

Tiểu Tuyết vừa bước ra phòng tắm, cái đầu tiên nhìn thấy là khuôn mặt đầy si mê của Hiên Viên Ngạo Thiên cùng một nụ cười rất chi là.... kì quặc. Lập tức, thân hình cô liền cứng ngắc.

Sau nửa ngày trời mới kịp phản ứng, cô vội la toáng lên, còn tay thì cầm chặt khăn tắm cố che lại thân thể.

- AAAAAA!!! BIẾN THÁI!!!

Hiên Viên Ngạo Thiên bị tiếng thét long trời lở đất của cô làm giật mình, mặt hiện lên vẻ bối rối, cố bước gần lại giải thích

- Tiểu Tuyết, em hiểu lầm rồi

Tiểu Tuyết nhìn Hiên Viên Ngạo Thiên từng bước tới gần mà hoảng sợ

- Không được qua đây... AA... đừng nhìn....

Thấy Hiên Viên Ngạo Thiên đã gần tới, Tiểu Tuyết liền từng bước lui về phía sau. Nhưng.... thật không ngờ ông trời lại trêu cô như thế. Bởi vì mái tóc còn ướt nên vài giọt nước nhiễu xuống sàn làm ướt một mảng, trong khi đó cô lại lùi về phía sau nên đã trượt chân và sắp có cơ hội làm một vé về với mẹ đất. Trong tình cảnh sợ hãi đột ngột mà tay bất giác cầm lấy thứ gì đó, lại không may thứ mình cầm lại là tay của Hiên Viên Ngạo Thiên.

Thế là cả hai cùng nhau té xuống sàn trong tư thế rất chi là mập mờ.

Ây da, đau quá.... Tiểu Tuyết sờ sờ đầu, lại bất giác cảm thấy ngực bị cái gì đè lên, theo bản năng mà nhìn xuống, sau đó lập tức cứng người. Theo tình huống hiện tại, Hiên Viên Ngạo Thiên đang ở trên người cô, vẻ mặt đỏ ửng cùng bối rối. Bởi vì sau, bởi vì ngay tại lúc này đây hai tay hắn không biết là vô tình hay cố ý lại vừa vặn đặt trước hai cặp vú bé nhỏ mềm mại của cô.

Và sau đó, lại một lần nữa tiếng hét dữ dội vang lên

- YAAAAA, Biến thái.... mau bỏ ra!!!

Tiểu Tuyết theo bản năng phòng ngừa sắc lang mà đẩy Hiên Viên Ngạo Thiên một cái thật mạnh. Và thật vui vì anh lại một lần nữa trở về với mặt đất thân yêu. Đầu bị đập mạnh một cái, Hiên Viên Ngạo Thiên bất tri bất giác liền lâm vào hôn mê tiếp, viết thương ở eo cũng lại chảy ra, băng gạc liền nhiễm cả một mảnh đỏ.

Tiểu Tuyết sau khi đứng dậy thành công, điều đầu tiên cô làm là đạp cho Hiên Viên Ngạo Thiên mấy cái. Hừ, tên biến thái, uổng công mình cứu hắn, vậy mà.... Lại nghĩ đến cảnh đó, Tiểu Tuyết liền đỏ mặt.

Lôi hắn lại lên giường(câu này có ẩn ý ghê) Tiểu Tuyết phải lần nữa băng bó lại cho hắn. Thay cho mình một bộ váy ngủ màu trắng, cô lại bước đến giường chờ hắn tỉnh vậy.

Đúng như cô nghỉ, sau khoảng 10p Hiên Viên Ngạo Thiên liền lơ mơ tỉnh dậy. Hắn thấy Tiểu Tuyết đang ngồi kế bên giường nhìn mình mà lòng lại nghĩ lại đến cảnh lúc nãy. Nhưng cũng công nhận, cảm giác lúc nảy sờ ngực cô cũng thật mềm mại. Tuy là cup B nhưng cũng rất tốt rồi, vừa vừa nhỏ nhắn như vậy cũng rất đáng yêu.

Tiểu Tuyết nhìn hắn đang chìm vào suy nghĩ mà nhíu mày. Hắn đây là hy vọng người hắn cứu là Tiểu Nhu à, không biết sao lòng lại bất giác cảm thấy buồn buồn. Tuy nhiên nếu mà Tiểu Tuyết biết hắn đang nghĩ gì chắc sẽ hộc máu chết mất. Sau đó liền mặt lạnh định bước ra, còn không quên ném thêm một câu

- Đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa, là tôi cứu anh đấy. Nghỉ ngơi đi!

Hiên Viên Ngạo Thiên thấy cô định đi liền lên tiếng ngăn cản

- Em đi đâu đó?

- Đi ngủ chứ còn gì

- Đây là phòng em mà

- Anh ở rồi, tôi đi chỗ khác

- Lúc nãy tại em mà vết thương tôi lại chảy máu, em không định ở lại chăm sóc tôi sao?

- Ách... cái đó... tôi...

Tiểu Tuyết nghe Hiên Viên Ngạo Thiên nói thế liền mặt đần ra, bắt đầu cảm thấy có lỗi. Suy nghĩ hồi lâu, lại quay lại giường nhưng chỉ ngồi trên ghế lười làm bằng bông mềm mại. Thấy thế Hiên Viên Ngạo Thiên liền nhíu mày

- Em lên nằm cùng tôi này

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!