Ta đã trở lại. À mà ta mới viết một bộ ĐN NHAC, có gì thì mấy chế nhớ ủng hộ nha, yêu nhiều lắm (つ ̄3 ̄)つ.
Sau khi cô thức dậy, thấy mình ở phòng y tế thì hơi bất ngờ. Thằng nào canh lúc cô ngủ mà khiêng đi thế (chị dám nói Vũ ca là thằng hả? Em méc ảnh nè; Tiểu Tuyết: hừ không sợ; Dạ Vũ: *cười tủm tỉm* nằm sẵn trên giường chịu phạt đi)
Sau một hồi đấu tranh giữa ngủ tiếp và vào học, rốt cuộc cô cũng phải lết cái thân mình vào lớp. Khi mở cửa lớp ra, thầy giáo ngạc nhiên nhìn Tiểu Tuyết chẳng nói chẳng rành mà đi về phía bàn, tự ngồi mà không nói tiếng nào. Nhất thời cảm thấy bực bội
- Trò Tiểu Tuyết, sao giờ em mới vào?
- Mệt!– Cô ngáp dài trả lời
Thầy giáo á khẩu không biết nói gì, lớp 9A có xu hướng xì xào bàn tán. Thẹn quá hoá giận, thầy giáo đập bàn một cái, lớn tiếng quát
- Yên lặng!!!
Tức thì, lớp học đang sôi nổi bỗng im phăng phắc, thầy giáo lườm Tiểu Tuyết một cái, rồi nói với cô
- Trò Tiểu Tuyết, lên giải bài này cho tôi, nếu không giải được thì tan học ở lại trực lớp
Cả lớp tró mắt nhìn thầy giáo, bài toán này hôm nay mới học,
chưa giảng được gì mà bảo Tiểu Tuyết lên giải, đây gọi là ép người quá đáng mà.
Tiểu Tuyết cũng thật lười tranh co với ông ấy, đứng dậy chậm rãi đi lên bảng đen. Bàn tay trắng noãn như tuyết, từng ngón tay thon dài tinh tế cầm phấn lên, nguyên lai phấn đã màu trắng bây giờ lại ở trên một bàn tay trắng không kém, trông như cây phấn muốn dung hoà vào tay cô, để trở thành một phần của làn da trắng mịn tựa không xương kia.
Cô nhìn bài toán trên bảng đen, trong lòng không khỏi cảm thấy buồn cười. Những phép tính này có tính là chi, khi ở kiếp trước cô 14t đã đậu đại học lấy được bằng tiến sĩ là thạch sĩ, bây giờ lại bắt cô giải một bài toán dễ như ăn cháo này.
Tay phải cầm phấn khẽ cử động, đưa lên mặt bảng, linh hoạt mà giải ra từng con số. Chữ số tròn trịa màu trắng được nổi bật trên bảng đen. Một bài giải rất ngắn gọn nhưng dễ hiểu và rất đúng, không thừa một chữ.
Giải xong cô lại ung dung về lại bàn của mình, chống tay phải để lên má, khuôn mặt mang vẻ lười biếng tựa như con mèo con
- Thưa thầy, như thế đã được chưa ạ?
Thầy giáo bây giờ không biết phải nên biểu hiện ra sao, chỉ đứng đó như tượng đá. Làm sao có thể, ông sống từng ấy năm rồi mà chưa thấy một bài giải như thế này, phải nói là rất xuất sắc, ông cũng chưa chắc giải được dễ như thế này. Bài toán này tương đối khó giải và rất rườm rà, nhưng thật không ngờ là cô lại giải được và biến nó thành một công thức ngắn ngọn.
Ông hoàn hồn lại, nhìn Tiểu Tuyết giọng nói bây giờ rất đúng chuẩn một giáo viên tốt còn có một tí... kính nể.
- Khụ, được rồi. Rất tốt, các em nên học hỏi Tiểu Tuyết
Cả lớp "DẠ" một tiếng lại bắt đầu nghe giảng tiếp, một số khác lại quay sang nhìn cô với đủ loại tư vị khác nhau: ngưỡng mộ, ghen tị, tán thưởng...v.v... Cô cũng mặt kệ, không biết tại sao hôm nay cô đặc biết mệt mỏi, và tay phải của cô cũng cảm thấy ê ẩm, tựa như có ai cầm lấy và làm chuyện gì đó lặp lại rất nhiều lần (ahihi em biết mà không nói đâu ( ' ▽ ' ))
Chuẩn bị đánh một giấc nhưng không may, Thiên Điệp không biết từ đâu chui ra hỏi cô
- Nè Tiểu Tuyết mệt hả?
- Không, chỉ buồn ngủ thôi
- Um, mà chủ nhật mình đi chơi nhé?
- Đi chơi?
Nhắc đến đi chơi, cô lại nhớ tới vụ uống rượu ở quán bar lần trước, không khỏi ánh mắt hình viên đạn với Thiên Điệp nhỏ bé
Thiên Điệp thấy ánh mắt "thân thương" của cô, da gà đều nổi cả lên, lòng có chút chột dạ. Liền bày ra bộ mặt nịnh nọt
- À ừm mà cái vụ lần trước cho tớ xin lỗi nhé. Tớ cũng say nên không biết cậu đã bị mất tích
- Haizz, được rồi tha cậu đó
Cô thật sự không chống lại nổi cái bộ mặt ngây thơ vô số tội đó của Thiên Điệp nên đành rộng lượng bỏ qua. Lòng âm thầm ghi nhớ "Thiên Điệp, nếu cậu mà bỏ tớ nữa, tớ nhất định sẽ bán cậu cho 'trai' đấy"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!