E hèm.... hiện nay ta rất lười+bí ý tưởng nên truyện sẽ chậm một tí nhá. Mong mọi người vẫn ủng hộ ❤️❤️❤️
Sau khi nghỉ ngơi ở nhà Bạch Dật khoảnh mấy tiếng. Tiểu Tuyết liền bảo Bạch Dật đưa mình về, Bạch Dật dù lo cho thân thể của Tiểu Tuyết nhưng cô một mực đòi về cũng thật hết cách.
*Két*
Một chiếc xe Toyoga trắng đậu trước nhà cô. Chỉ thấy sau đó một nam tử mĩ mạo như tiên, ôn nhu như nước bước ra, nam tử liền đứng dậy mở cửa xe sau, một nữ tử liền theo đó bước ra, nữ tử này đẹp như không có thật, đẹp tựa như Mẫu đơn điễm lệ cũng tựa như Mạn đà quyến rũ hai người đứng cạnh nhau nhìn rất hợp đôi.
Tiểu Tuyết và Bạch Dật liền bước vào nhà, khi đến cửa chính. Chưa kịp mở cửa thì cửa đã bị đẩy ra, sau là khuôn mặt đầy hốt hoảng của Nam Cung Hàn.
- Tiểu Tuyết, em đã đi đâu vậy?
Tiểu Tuyết gãy đầu lơ đễnh trả lời
- Ahaha.... em chỉ đi... ngủ nhờ nhà bạn thôi mà.... chắc là thế...
Nam Cung Hàn nghe câu nói mang vài phần giấu diếm của cô thì nheo mắt. Quay đầu nhìn Bạch Dật đang cười như gió xuân. Từ trên xuống dưới đánh giá Bạch Dật, Bạch Dật cũng đánh giá lại Nam Cung Hàn. Hai nam tử tuyệt mĩ trong lòng chung một ý nghĩ: tình địch đây rồi.
Nam Cung Hàn lại dời mắt nhìn Tiểu Tuyết, mặt hơi ý cười lễ phép
- Tiểu Tuyết, em làm tôi lo lắng lắm đấy.
Nói xong lại nhìn Bạch Dật, giọng vô ý tăng thêm vài phần băng lãnh
- Ồ, còn đây là ai đây???
Tiểu Tuyết không nhận ra không khí đầy mùi thuốc của hai nam tử, mặt vẫn vô tư trả lời
- Anh ấy tên Bạch Dật, là người có à... um.. quan hệ đặc biệt với em
- Quan hệ đặc biệt????
Nam Cung Hàn mày nhíu lại như có thể kẹp chết một con ruồi, nghe câu trả lời của cô làm cho hắn không nhịn được trong lòng sinh ra một cỗ lửa giận. Nhìn Bạch Dật vẫn cười như gió xuân làm hắn tức đến nghẹn khuất không có chỗ phát tiết
Vì Nam Cung Hàn không biểu lộ biểu cảm nên Tiểu Tuyết không hề nhận ra, cô quay sang cười nói với Bạch Dật
- Tạm biệt, ngày mai đi học gặp lại
- Tạm biệt, ngày mai tôi sẽ rước em.– Bạch Dật ôn nhu nhìn cô
- Không cần đâu, với cương vị là một quản gia tôi sẽ đưa Tiểu Tuyết đi– Nam Cung Hàn đột nhiên nói
- Haizz, được rồi, vậy ở trường gặp
- Được
Bạch Dật rời đi cũng không quên liếc nhìn Nam Cung Hàn một cái, ý tứ trong đáy mắt không thể nào khiến cho người ta diễn đạt được.
Sau khi Bạch Dật đi khỏi, cô liền đi lên phòng mình, khi đi đến giữa cầu thanh, Nam Cung Hàn đột nhiên lên tiếng
- Tiểu Tuyết
- Hả???
- Lần sau không được như vậy nữa nghe không. Tôi sẽ lo lắng lắm đấy
Tiểu Tuyết sửng sốt nhìn Nam Cung Hàn giọng nói nghiêm túc kia. Lo lắng cho cô? Đột nhiên lòng cảm thấy một tí ấm áp, giọng nói dịu hơn mọi ngày
- Được, sẽ không... khiến anh lo lắng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!