Chương 14: Sinh nhật của cô

Đăng vào giờ thiêng cho zui 00:00h còn cú nào thức không???

Cuối cùng, sinh nhật của cô cũng đã tới. Mẹ cô liền kéo cô đi thử đồ và trang điểm. Cô cũng không nói gì lẳng lặng nghe theo để mẹ mình an bài cho.

----ta là phân cách tuyến Neko----

6h, tại Vân gia

Đại sảnh to lớn kèm theo là tiếng nhạc du dương huyền ảo, trên tràn nhà là đèn chùm pha lê chiếu sáng khắp căn phòng, mọi khách mời, người thì khiêu vũ, người thì trò truyện. Ai cũng đeo cho mình một nét mặt giả dối.

Tiểu Tuyết đứng vào một góc tối nhìn ra cửa lớn. Cô đang đợi em gái thân yêu của cô tới nha. Mồ

sao mà lâu thế không biết. Làm bụng cô cảm thấy hơi đói nè.

Không nghĩ nhiều, Tiểu Tuyết bước tới bàn treo đầy thức ăn, định lựa vài món điểm tâm để ăn nhẹ. Đang phân vân nên cô không biết một thân ảnh đang hướng về cô mà bước tới, nói

- Nếu muốn đồ ăn nhẹ, em nên thử với sachertorte.

Cô "A" một tiếng, quay đầu nhìn người đàn ông phía sau lưng mình.

Một thân vest đen bao lấy thân hình rắn chắc, to khoẻ của anh ta. Làn da màu đồng thể hiện sự nam tính rõ rệt, mái tóc đen được vuốt lên để lộ cái trán cao, xuống dưới là đôi đồng tử sắc bén, chiếc mũi cao cao, cánh môi bạc đang nhếch lên một đường cong nhỏ vô cùng nhỏ.

Thật sự rất men nha( giờ mê trai lại tới ( ̄▽ ̄) )

Hồi phục tinh thần, cô lạnh nhạt hỏi người sau lưng mình

- Anh là ai?

- Chào em, tôi là Lôi Dạ Vũ

Lôi Dạ Vũ? Không phải nam chủ trong dàn hậu cung của nữ9 sao? À hình như lần đầu gặp mặt của hai người là tại lần sinh nhật này của cô thì phải?! Lúc này chắc Lôi Dạ Vũ không biết Tiểu Nhu đâu, mình có nên lôi tên này về hậu cung của mình không ta? Thôi đê, dẹp cái ý tưởng này đê, nam9 đương nhiên phải là của nữ9. Hì hì, tuy nhiên cô đã quyết định chống lại nữ9. Thế nên trước hết phải xem biểu hiện của tên này trước đã.

Nếu thu được thì cứ thu.

- Xin chào, em là Vân Tiểu Tuyết

Trong khi cô nói chuyện vui vẻ, thì bốn nam tử ở một bên nào đó nghiến răng nghiến lợi. Thật không ngờ Lôi Dạ Vũ mới đây đã bắt chuyện được với cô rồi, thật cao tay.

- A! Thật xin lỗi, tôi không cố ý

Một tiếng nói ngọt ngào mang theo vài phần uỷ khuất vang lên thu hút không ít ánh nhìn của người khác,

Tiểu Tuyết ánh mắt không khỏi sáng lên, em gái à chị đợi lâu rồi đó.

Bỏ mặc Lôi Dạ Vũ mà bước lại gần đấy, lại nghe tiếng nói chanh chua

- Xin lỗi? Xin lỗi là được à? Chiếc váy này là bên Pháp nhập về chỉ có 5 cái duy nhất thôi đấy. Cô tính sao đây

Tiếng nói này là của Tề Vĩ, nữ phụ chung với cô đồng nghiệp nha. Tề Vĩ một thân váy đỏ nóng bỏng ôm sát cơ thể lộ ra ba vòng quyến rũ. Nhưng ở một góc váy lại bị ướt một mảnh, có lẽ là rượu là ướt.

Cô lẳng lặng nhìn về màn kịch đang được diễn, nội tâm không ngừng suy toán.

- Tôi... tôi...

Tiểu Nhu lắp bắp vỏng vẹn vài tiếng nước mắt đã tuôn rơi, quả nhiên đúng là bạch liên hoa. Một thân váy trắng tinh như tuyết, ở eo là một chiếc nơ hồng ôm lấy vòng eo thon gọn. Tóc dài xoã ngang vai để lộ xương quai xanh tinh xảo. Thật thánh thiên và cũng thật khiêu gợi.

Mắt thấy Tiểu Nhu khóc lê tâm hoá vũ cô nhịn không được chậc một tiếng. Hào quang nữ9 có khác. Bước lên một tiếng giải vây giúp, cô không muốn ba mẹ mất mặt vì đứa con này đâu

- Có chuyện gì đang xảy ra ở đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!