"Người quen của Thiên Huyền xuất hiện, chắc hẳn cậu ấy sẽ dời đi, có phải không nhỉ?"
An Vũ vừa khuấy cà phê trong cốc vừa nghĩ. Nếu như Thiên Huyền dời đi… Nếu như…
An Vũ khẽ nhíu mày. Việc cậu ấy dời đi là tất yếu, sao cô lại phải suy nghĩ nhỉ? Đúng ra, cô nên mừng cho cậu ấy mới phải. An Vũ lấy lại tinh thần. Cô bê hai cốc cà phê ra ngoài phòng khách, đặt xuống bàn. Vừa ngồi xuống, Thiên Huyền liền tự động xích lại ngồi cạnh cô.
- Chào cô, tôi là Phương Triệu Vy. Thời gian qua chắc Thiên Huyền làm phiền cô nhiều lắm. Tôi muốn đưa anh ấy trở về, mong cô hiểu cho.
Triệu Vy ngồi ghế đối diện. Cô nói chuyện bằng một thái độ hòa nhã, lịch sự. Mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt thanh tú. An Vũ vừa định mở miệng nói thì Thiên Huyền xen ngang. Cậu bám riết lấy An Vũ, mè nheo:
- Không. Thiên Huyền có mama rồi, đây là nhà anh mà.
- Huyền, anh không nhớ mọi người sao? Anh phải về thôi. Nơi đó mới là nhà anh. – Triệu Vy dỗ dành. Cô hình như đã biết tình trạng của Thiên Huyền nên không hề có chút ngạc nhiên.
An Vũ không lên tiếng xen ngang cuộc nói chuyện của hai người. Nhìn vào thái độ của cô nàng kia đối với Thiên Huyền, cô đoán rằng cô ấy yêu quý Thiên Huyền lắm. Biết tình trạng của cậu ấy mà không một chút kỳ thị hay xa lánh.
- Nhưng…
- Huyền, anh nỡ bỏ mọi người sao?
- Anh sẽ đến thăm mọi người mà. – Thiên Huyền kiên quyết với ý định ở lại.
An Vũ khẽ cười. Cô đưa tay xoa đầu Thiên Huyền:
- Thiên Huyền ngoan, đây không phải nhà của cậu. Tôi cũng nghĩ cậu nên về đi. Cậu đi lâu vậy, sẽ có người nhà lo lắng đấy. Không phải tôi ghét cậu đâu, nhưng mà, cậu xem, Vũ Vũ tôi cũng đâu thể để cậu ở nhà tôi mãi được, phải không nào?
Triệu Vy hơi ngạc nhiên, cô không ngờ An Vũ sẽ nói vậy. Cô nhìn An Vũ, trong đáy mắt có một chút thăm dò. Lát sau, như nghĩ ra điều gì đó, Triệu Vy lại nở một nụ cười nửa miệng đầy khó hiểu. An Vũ không nhìn thấy nụ cười đó. Cô vẫn chăm chú khuyên Thiên Huyền. Thiên Huyền lúc đầu còn phụng phịu, nhưng một lúc sau cũng gật đầu đồng ý. Trước khi đi, cậu nói rằng nhất định cậu sẽ đến thăm An Vũ.
An Vũ gật đầu cười.
Xuống dưới sân trước cổng chung cư, Triệu Vy vẫy tay đón một chiếc taxi. Để Thiên Huyền vào trước, Triệu Vy chưa vội ngồi vào. Cô đặt một tay lên cánh cửa xe, quay đầu nói với An Vũ:
- Cảm ơn cô đã chăm sóc anh ấy trong thời gian qua. Những thứ quần áo của anh ấy cô đã mua thì cứ giữ lại đi. Ngày mai, hoặc là sau này, nếu như cô muốn lấy "tiền bồi dưỡng", coi như công cô đã chăm sóc anh ấy thì cứ đến địa chỉ này gặp tôi. – Nói rồi, Triệu Vy rút từ trong túi ra một tấm thẻ.
- Cái này… không cần đâu. – An Vũ xua tay không muốn nhận. Cô cực kỳ không vui. Việc này, không phải là đạp đổ lòng tự trọng của cô sao? Cái gì mà tiền nong chứ?
- Cô cứ cầm đi. Biết đâu cô sẽ cần. Triệu Vy tôi là người sòng phẳng. Quan hệ giữa cô và Huyền nên chấm dứt tại đây thôi. – Triệu Vy cười, nhét tấm thẻ vào tay An Vũ.
An Vũ nhìn xuống, thấy trên tấm thẻ là một dãy địa chỉ và số điện thoại. Nhưng đáng ngạc nhiên hơn là…
- Nhà trẻ mồ côi Việt Hạ?
- Đúng vậy. Tôi và Thiên Huyền đều là trẻ mồ côi.
Nói rồi, Triệu Vy ngồi vào xe, đóng cửa. Chiếc xe taxi dần mất hút trong dòng xe qua lại…
……..
An Vũ lười biếng ngồi ườn trên ghế. Ti vi đang chiếu một chương trình nào đó, thỉnh thoảng tiếng cười lại rộ lên. An Vũ xem mà như không thể tập trung vào đó. Điện thoại trên bàn bỗng reo vang. An Vũ với tay, nhấn nút nghe, đồng thời giảm bớt volume ti vi:
- An Vũ, tôi say rồi. Đến quán Gà Nướng Tuyệt Vọng đón tôi đi.
- Boss à? – An Vũ nghi hoặc nhìn màn hình điện thoại, vẫn chưa tin nên hỏi lại một câu như thế.
Đại Boss lại có lúc dùng trò đùa nhạt nhẽo này sao? _"__
Giọng nói vẫn bình thường, anh ta say chỗ nào chứ???!!!
Đang lúc nghi nghi hoặc hoặc, đầu dây bên kia lại nói tiếp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!