Chương 13: (Vô Đề)

Chap 8: Chơi game dành mỹ nhân

An Vũ ngồi trên taxi cắn móng tay, đầu cúi xuống ngẫm nghĩ. Lát nữa, Kiệt Doanh sẽ đưa Thiên Huyền về nhà cô trước, anh ta cũng sẽ ở nhà cô tối nay. Cô vẫn chưa kịp nói với mẹ cô, cái phòng trống duy nhất còn lại ở nhà cô đã bị trưng dụng làm kho chứa đồ rồi. Vậy tối nay cùng lắm là đá anh ta ra sopha ngủ là được, anh ta mà còn mặt dày muốn ở phòng cô thì cô ôm gối ra ngoài phòng khách. Ngủ ghế một đêm cũng không chết được. An Vũ gật đầu, trong lòng cười vang sung sướng.

Cô quả là quá thông minh mà, ha ha!

Xe đỗ xịch trước nhà hàng A – nhà hàng đồ ăn Âu nổi tiếng trong thành phố này. Cô xuống xe, tươi cười trả tiền bác tài xế. Không khó khăn để nhận ra Vân Tử đang sốt ruột đứng trước cửa nhà hàng chờ cô. Nhìn thấy cô vừa xuất hiện, anh liền đi nhanh đến, khoanh tay trước ngực, không hài lòng nhìn cô từ trên xuống dưới.

-          Cô ăn mặc thế này là ý gì hả?

An Vũ ngơ ngác, nhìn lại mình. Áo sơ mi nghiêm túc, váy xòe đến gối màu xanh dương, tóc buộc gọn gàng đúng chuẩn thanh niêm gương mẫu, chẳng lẽ Boss còn gì không hài lòng sao? Nhận được ánh mắt như bò đeo nơ của cô, Vân Tử không khỏi muốn đâm đầu vào tường. Sao anh lại ngốc nghếch tìm con nhỏ này đến chứ?

-          Vậy… Boss tìm tôi đến đây có việc gì?

-          … Đúng ra tìm cô đến đây có việc, nhưng người hẹn cho tôi leo cây rồi.

Phặc! -_-

"Thế anh gọi tối ra đây làm qué gì?"

-          Chậc, đang định rủ cô đi ăn tối, cơ mà cô có vẻ không muốn nhỉ? – Vân Tử chép miệng, nhếch môi cười.

-          Đâu? Tôi muốn mà! Đi ăn thôi. – An Vũ quay ngoắt một trăm tám mươi độ, chuyển từ vẻ mặt âm u mù mịt như sắp mưa sang tươi tỉnh vui vẻ.

Cô te te tởn tởn định chạy vào nhà hàng thì đầu bị giữ lại. Ngu ngơ quay sang nhìn Boss vẫn giữ nụ cười nửa miệng, cô chợt thấy có dự cảm không lành. Vân Tử chỉ tay ra bãi đỗ xe, nói:

-          Chờ tôi, lấy xe đi ăn chỗ khác.

-          Tại sao? Ngay phía sau là nhà hàng mà.

-          Ăn ở đây thì cô trả tiền nhé.

An Vũ nín lặng.

……..

Chừng mười lăm phút sau, An Vũ cùng Vân Tử ngồi trong một quán ăn bình dân chờ phở. An Vũ tay cầm đũa, chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn Tổng giám đốc của Minh Minh ngồi bình thản nghịch điện thoại. Cô thề, cô phải công nhận rằng tính kiên nhẫn, kìm nén của mình phải đạt tới cảnh giới đắc đạo rồi! Cô mất hơn chín mươi nghìn năm trăm đồng tiền taxi đến nhà hàng A, rồi lại dán mông dưới cái ghế xe của sếp, đi một đoạn đường vòng vèo chỉ để ăn phở bò?????

Vân Tử, anh quá keo kiệt hay Minh Minh đang trên bờ phá sản đây?

Vân Tử như cảm nhận được ánh mắt "nồng nàn" của cô nhân viên đối diện cứ nhìn mình chằm chằm từ nãy giờ, anh cất điện thoại, rút từ ống đũa ra hai đôi đũa, lấy giấy lau cẩn thận, bảo:

-          Phở ở đây rất ngon.

Qụa bay ngang qua, để lại một hàng dấu chấm lửng…

Không, An Vũ cô sai rồi! Thực ra, Boss không keo kiệt, Minh Minh cũng chẳng phá sản, chẳng quá nhà Boss quá giàu nên lãng phí bao nhiêu xăng dầu quốc gia để đi ăn phở buổi tối thôi. ಠ_ಠ

Phở bê ra, bốc hơi nghi ngút. Thịt bò màu nâu, nước dùng trong vắt, hương thơm ngào ngạt.

An Vũ nhìn Vân Tử. Anh nhướng mày nhìn, hất đầu ý bảo ăn đi. An Vũ cầm đũa, cúi đầu, nghĩ: "Đã thế, bà đây cho nhà ngươi phá sản vì phở luôn!" Thế là, trong quán phở, có một cô gái cắm đầu ăn như dân chết đói năm 45 còn sót lại.

Vân Tử nhìn An Vũ, khóe môi khẽ khéo lên thành nụ cười kín đáo.

Hơn ba mươi phút sau…

An Vũ ngả người ra ghế, khuôn mặt thỏa mãn. Cô xoa xoa bụng:

-          Hơ… no chết mất…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!