Chap 7: Người tính không bằng trời tính
An Vũ đứng bên bàn bếp, chăm chú nhặt rau. Trên mặt bàn, rau muống hai mớ chất chồng, xanh tươi mơn mởn. Bên phải An Vũ, Thiên Huyền quay ngược ghế, ngoan ngoãn ngồi, tay gác lên thành ghế, mắt chớp chớp nhìn "mama". Đôi mắt đẹp được điểm lợi dụng, môi hơi chu ra, khuôn mặt đẹp trai có lực sát thương tâm lý cực mạnh giờ đáng yêu chết người, khiến người ta nhìn thấy sẽ không cầm lòng được mà kéo lại cưỡng hôn đến khi cậu khóc thì thôi.
Bên trái An Vũ, Kiệt Doanh đứng nhặt rau cùng cô, thi thoảng lại quay sang nhìn cô cười dịu dàng để lộ cái răng khểnh đủ khiến người đối diện phun máu mũi, ngất lên ngất xuống vì mất máu. Lúc này, nhìn anh rất đảm đang, rất mang tố chất của người đàn ông gia đình. Nón tay thon dài thoăn thoắt nhặt rau cùng An Vũ, như muốn chứng minh cho người nào đấy: "Tôi mới là người Vũ Vũ có thể dựa dẫm."
Cắt!
Cảnh hường phấn đến đây có thể dừng được rồi.
Sự thật luôn mất lòng. Và đương nhiên, đối với hai mỹ nam của chúng ta cũng không phải ngoại lệ. Cái gì mà lãng mạn? Cái gì mà nữ chính may mắn? Cái gì mà khung cảnh trong mơ của ngàn vạn con gái? Tất cả đều vứt cho chó gặm hết đi!ಠ_ಠ
An Vũ quay sang trái, đập vào mắt là nụ cười của Kiệt Doanh. An Vũ than trời. Đúng là cô có thích trai răng khểnh, nhưng không phải kiểu này. Trước đây, mỗi lần Kiệt Doanh nghiêm túc, thỉnh thoảng lắm mới hé môi cười lộ cái răng khểnh quý giá của mình thì cô còn thấy nụ cười của anh đúng là rất đẹp. Nhưng mà, xét vào cái trường hợp này… cái trường hợp đang diễn ra này này… thì An Vũ cô đang rất muốn khóc đây.
Cô tạm thời gạt bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn đang bay bay trong đầu mình đi, kiễng chân lên định lấy con dao thái rau trên tủ bếp. Gì thì gì, trước tiên cô vẫn cần phải thực hiện xong cái nhiệm vụ cao cả mà mẹ cô giao đã, không thì ăn no đòn là cái chắc. An Vũ tặc lưỡi. Bất chợt, một cánh tay vươn lên cánh tủ bếp, mở ra, lấy con dao cô cần rồi đưa cho cô. Kiệt Doan cười:
- Của em này, lùn. – Với chiều cao của anh, việc lấy con dao đó chỉ là một cái vươn tay.
- Trời sinh chân ngắn, em có làm sao? Em chẳng xấu hổ đâu mà em rất tự hào!!! – An Vũ nhận lấy con dao, cúi xuống cắt rau, "tiện thể" hát vống lên. Hừ, lùn thì sao chứ? Dài lưng tốn vải!!!
- Vũ Vũ ơi, em hát không hay đâu, đừng cố. – Kiệt Doanh bụm miệng, cười cười.
- Xùy xùy, anh đang gato với em sao? – An Vũ phẩy tay, vô cùng tự tin về bản thân.
Kiệt Doanh cười gian, không nói gì, ghé người sát gần An Vũ khiến cô hơi mất tự nhiên mà lùi lại. Anh đang chứng minh độ quyến rũ của mình sao? Vậy anh đã chọn nhầm đối tượng rồi. An Vũ trừng mắt nhìn anh. Trong lúc đấu mắt, cô không để ý mà bị anh dồn vào thành bàn bếp. Hai tay anh vòng qua người cô đặt lên thành bàn.
Ép góc! Đây là ép góc!
An Vũ nhận ra mình rơi vào bẫy thì đã quá muộn. Kiệt Doanh cười đắc thắng, một tay không rơi vào tầm nhìn của An Vũ nhẹ nhàng giơ lên hình chữ "V"
- biểu tượng chiến thắng – với "người bên phải".
Thế nhưng, không may cho anh, An Vũ lại nhìn thấy.
Vạch đen đầy mặt, An Vũ nín lặng: "Kiệt Doanh, anh đang khiêu chiến với con em à?" ლ(ಠ_ಠლ)
- E hèm… Doanh Doanh, quay đầu, đi thẳng, rẽ phải, đi thẳng, rẽ trái, ra ngoài sân, cậu có thể hỏi cưới nó luôn.
Anh họ 1 đi qua cửa bếp, thấy cảnh đó, ho khan rồi nhắc nhở. À… đĩ nhiên là với âm lượng lớn.
Rầm! Rầm!
Một loạt tiếng chân chạy, nhanh chóng, trước cửa phòng bếp xuất hiện dàn thanh niên trai tráng. Các anh chị họ rất tốt bụng, sẵn sàng cầm theo máy ảnh, máy quay, Iphone, Samsung đi lưu trữ lại khoảng khắc đáng giá ngàn vàng của em gái.
- A ha, hai đứa cứ tiếp tục đi. Chúng mày yên tâm, chị mày quay cho là cứ phải gọi là nét căng em ạ. – Chị họ 1 cười man rợ.
- Doanh Doanh, ép sát vào chút, như vậy nó mới tình thú. – Anh họ 2 rú lên đầy kích động.
- Vũ Vũ… Chị phải nhắc em, còn có Thiên Huyền kìa. – Chị họ 2 tay bế con, tay cầm Iphone đã khởi động chế độ quay lên, cười hiền.
An Vũ đen mặt.
An Vũ cười mỉm.
An Vũ vẫn cười mỉm.
An Vũ cầm lấy tay Kiệt Doanh.
Cắn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!