Chap 6: Đứa con trời đánh
Trên xe bus, An Vũ luôn mồm dặn Thiên Huyền phải thế này, không được thế kia, nhất định phải thế nọ, không được làm thế đó. Thiên Huyền ngoan ngoãn không cắt lời, ngước đôi mắt như cún lên nhìn An Vũ. Chính nó, cái bản mặt "xin hãy chà đạp tôi đi" ấy! An Vũ hoàn toàn phớt lờ biểu cảm chân thành đậm đà mùi "cún" đó, cả đoạn đường cứ thao thao bất tuyệt về những vấn đề mà cô cho là cần phải nói.
Con gái là chúa lằng nhằng, chỉ với một chủ đề vô cùng đơn giản mà có thể kéo dài ra một loạt những câu từ đầy đủ thể loại như cảm thán, nghi vấn, trần thuật, câu đơn, câu ghép gì đều đủ cả. Ba mươi phút đi xe bus, Thiên Huyền ngồi làm thính giả bất đắc dĩ mà mặt không hề biến sắc, xuống xe mặt vẫn háo hức như hoa cúc được mùa.
Đi bộ chừng năm phút, An Vũ dừng chân lại trước một ngôi nhà, cô đưa tay bấm chuông cửa. Cùng lúc đó, cô quay sang hỏi Thiên Huyền đứng bên cạnh:
- Cậu nhớ tôi dặn gì chưa?
- Dạ, rồi ạ. – Thiên Huyền gật đầu, miệng cười toe toét.
- Nhắc lại xem nào.
- Cháu chào bác, cháu là Thiên Huyền, bạn của…
Chưa dứt câu, cánh cửa cổng đã được mở ra. Một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi đứng trước cửa. Bà mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, mái tóc xoăn đuôi hơi bạc màu buộc gọn lên, khuôn mặt phúc hậu cười híp mắt.
- Vũ Vũ đấy à? – Ánh mắt chạm phải người con trai đứng bên cạnh con gái mình, bà Khắc dừng lại câu nói định thốt ra. Bà đưa đôi mắt thăm dò ẩn ý đảo qua đảo lại phía Thiên Huyền. – Cậu này là…?
- A, cháu chào bác. Cháu là Thiên Huyền, bạn của mẹ Vũ Vũ ạ. – Thiên Huyền ngây ngô trả lời, không quên nở nụ cười sát ruồi.
An Vũ chưa kịp lên tiếng, nghe câu trả lời của bạn nhỏ Thiên Huyền thì hóa đá, trong lòng trỗi lên ham muốn "cuốn theo chiều gió", khóc không ra nước mắt. Cô hơi nhếch khóe miệng giật giật, tự nhủ về nhà phải tét nát mông thằng nhóc này. Ôi đức mẹ ơi, cô đã làm gì nên tội lỗi???
Bà Khắc thì khỏi nói, mắt mở to sủng sốt, miệng lắp bắp không nên lời:
- Cậu… nói gì cơ?
- Dạ? – Thiên Huyền ngớ người, nụ cười trên khuôn mặt đẹp trai thu lại, đổi bằng bộ mặt ngu ngơ. Cậu đã nói giống như Tiểu Vũ nói mà, chẳng lẽ sai chỗ nào sao? Dù không biết mình nên sửa gì nhưng cậu vẫn rụt rè lên tiếng bào chữa. – Ý cháu là cháu là mẹ bạn của mẹ Vũ Vũ…
ლ(ಠಠ)ლ
...
Đứa con trời đánh!!!!!!!!
An Vũ điên cuồng chửi rủa trong lòng, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thường. Bình tĩnh, hãy bình tĩnh. Cô là thiếu nữ hiền thục thời đại mới, không thể chấp nhặt những chuyện này. Cô nuốt khan nước bọt, "ha ha hi hi" hai tiếng:
- Mẹ, cậu ấy thích đùa lắm. Ha ha…
- Đúng rồi ạ. – Thiên Huyền gãi đầu, hùa theo An Vũ. – Cháu nghe lời mẹ Vũ Vũ, cháu cũng rất đùa ạ… Hì hì…
Đập đầu vào tường…
"Trời ơi, sao không có tia sét nào giáng xuống đánh chết tôi đi?????????" An Vũ ngửa đầu gào rú trong vô vọng. Thế này là xong. Thanh danh của cô, hình ảnh của cô, tan rồi, vỡ hết rồi…
- Ơ, Vũ Vũ đến rồi sao không vào nhà, đứng ngoài cửa làm gì? – Bác Tám chạy ra hỏi.
Vì là sinh nhật bố cô nên nhà An Vũ tụ tập đầy đủ cả đại gia đình. Bố cô là con thứ ba trong nhà, trên ông còn hai anh chị, dưới ông còn một chú út nữa. Nhân ngày hôm nay, lại đúng chủ nhật, nhà nội An Vũ tổ chức liên hoan họp mặt cả nhà luôn. Chính vì thế, nhà cô bây giờ đang tập hợp rất nhiều người. An Vũ càng muốn khóc hơn. Cô chưa tính đến khả năng cả nhà nội tụ tập đông đủ, nghĩ chỉ có vài người trong nhà thôi nên mới dẫn Thiên Huyền theo.
Ai ngờ được…
- Cháu chào bác, cháu là bạn mẹ Vũ Vũ ạ. – Thiên Huyền thoát khỏi tay An Vũ, chạy đến lễ phép cúi gập người chào lễ phép.
Lại một lần nữa mọi thứ chìm vào im lặng.
Bác Tám ngẩn người. Mọi người đang rộn ràng trong sân chuẩn bị nguyên liệu nấu nướng cũng không lên tiếng, đồng loạt quay mặt ra nhìn "người ngoài hành tinh" xuất hiện trước sân.
……..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!