Du Điềm vốn dĩ đã đẹp, lúc nàng im lặng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng còn mang theo chút phong thái thanh thuần. Dù chỉ mặc đồ thể thao và trang điểm nhạt, nhưng khi vào vai, nàng diễn rất nhập tâm và có sức cuốn hút lạ kỳ. Ngay cả khi không có người đối diễn, nàng vẫn khiến người xem như lạc vào cảnh giới của nhân vật, cảm nhận rõ rệt từng rung động cảm xúc của nữ cảnh sát.
Thế nhưng, tất cả những ưu điểm đó đều sụp đổ ngay khoảnh khắc Du Điềm thản nhiên thông báo mình quên lời.
Đạo diễn Ngô nãy giờ mới thấy được một người diễn ra hồn, ai ngờ lại đứt gánh giữa đường, ông tức giận quát: "Sáng giờ làm cái gì? Biết là đi thử vai sao không xem kịch bản sớm một chút?"
Du Điềm chớp mắt, nở nụ cười nhẹ: "Xin lỗi đạo diễn, sáng nay tôi mới nhận được kịch bản, thời gian nghiên cứu thực sự không đủ."
Đạo diễn Ngô nghẹn họng, cơn giận bốc lên đầu: "Ai phụ trách việc này? Sao lại để xảy ra chuyện như vậy?"
"Thành thật xin lỗi đạo diễn!" Trợ lý Tiểu Tôn vội vàng giải thích: "Do số lượng người báo danh quá đông, lúc phát kịch bản bị sót mất một bản, đến tận sáng nay mới phát hiện là thiếu phần của Du tiểu thư..."
Vừa nói, Tiểu Tôn vừa quay sang xin lỗi Du Điềm với vẻ mặt vô cùng thành khẩn. Còn chuyện đây là vô tình hay hữu ý thì chẳng ai hay.
Du Điềm mím môi cười: "Không sao, tuy anh làm người đại diện của tôi phải đích thân chạy một chuyến, nhưng chuyện này tôi không chấp nhặt."
Sắc mặt đạo diễn Ngô càng trầm xuống.
"Đạo diễn, tôi có thể đi được chưa?" Du Điềm hỏi xong liền bồi thêm: "Haiz, thật ra vừa rồi diễn vẫn chưa đã lắm. Tiếc là chỉ có một tiếng đồng hồ nên mới kịp xem qua đại khái cốt truyện, tình tiết chỉ nhớ được bấy nhiêu thôi, thật là đáng tiếc."
"Ừ, về chờ thông báo đi." Đạo diễn Ngô nhìn nàng đầy vẻ dò xét: "Dù vừa rồi diễn cũng không tệ, nhưng thiếu sót của cô còn quá nhiều, về nhà nghiền ngẫm thêm kịch bản đi."
Du Điềm chớp mắt, giây lát sau cười đáp: "Nghe theo đạo diễn ạ."
Cảm giác quái lạ trong lòng đạo diễn Ngô càng thêm rõ rệt. Việc một người đột nhiên có kỹ thuật diễn thì có thể giải thích là do nước đến chân mới nhảy nên cố gắng luyện tập đoạn này, nhưng đến tính tình mà cũng thay đổi luôn sao?
"Cô... cô còn chị em song sinh nào không?"
Du Điềm ngẩn ra, lập tức lắc đầu: "Không có, nhà tôi chỉ có một đứa em trai, mà nó cũng không đẹp bằng tôi đâu."
Đạo diễn Ngô "ồ" một tiếng, lộ rõ vẻ thất vọng. Nhưng nghe câu trả lời này, ông lại thấy bóng dáng của "Du Điềm trước kia". Ông vẫn nhớ nàng từng trào phúng người khác là: 'Trông xấu thế kia còn dám ra đường dọa người', so với câu vừa rồi chẳng phải là cùng một kiểu tự luyến đó sao?
Vừa ra khỏi phòng, Vu Tĩnh đã chạy ngay tới, lo lắng hỏi: "Thế nào rồi?"
Du Điềm liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người đang đổ dồn ánh mắt về phía mình, nàng nhún vai: "Cũng bình thường thôi."
"Bình thường là sao?"
Du Điềm nhìn chị: "Haiz, thú thật với chị là em quên lời."
Vừa dứt câu, mặt Vu Tĩnh đen lại ngay lập tức. Những người xung quanh cũng mất hết hứng thú. Đạo diễn Ngô nổi tiếng nghiêm khắc, ghét nhất là diễn viên quên lời hay bật cười khi đang diễn, giờ Du Điềm dính cả hai thì coi như cầm chắc tấm vé loại.
Vu Tĩnh cũng lo lắng y như vậy, chị vội kéo nàng ra ngoài: "Về trước đã."
"Em còn cười nữa cơ." Du Điềm bồi thêm một cú sốc cho người đại diện.
Vu Tĩnh: "..." Thôi xong, hết hy vọng.
Chị uể oải nói: "Về công ty trước..."
"Về đó làm gì? Để xem sắc mặt của lão sắc quỷ Tôn Diệu Minh à?" Du Điềm lười biếng vươn vai: "Thà về nhà ngủ còn hơn."
Vừa xuống thang máy, Du Điềm liền đề nghị: "Hay là chị về công ty trước, còn em về nhà ngủ một giấc nhé?"
Vu Tĩnh cảm thấy gân xanh trên trán giật liên hồi, chị nén giận nói: "Ngủ đi, chờ em tỉnh ngủ thì cũng tới lúc thanh lý hợp đồng với công ty luôn đấy."
Du Điềm chớp mắt: "... Ồ, được thôi."
Vu Tĩnh tức giận quay người bỏ đi. Du Điềm đứng tại chỗ ngẫm nghĩ một lát rồi bắt taxi về nhà. Giải ước thì giải ước, cái lão sếp hói đầu lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào người khác bằng ánh mắt sắc lẹm đó, nàng chẳng thèm gặp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!