Sự xuất hiện của Phó Y Trà khiến Du Điềm không khỏi ngạc nhiên. Nhưng thành thật mà nói, nhìn thấy gương mặt ấy vào lúc này, trái tim nàng lại một lần nữa rung động một cách đáng xấu hổ.
Nàng chẳng biết vì sao Phó Y Trà lại có mặt ở đây, nhưng trong lòng mơ hồ có cảm giác rằng cũng giống như hai lần trước, cô đột ngột xông vào cuộc sống của nàng khiến nàng trở tay không kịp. Tất nhiên, Du Điềm không tự luyến đến mức nghĩ rằng Phó Y Trà vì thích mình nên mới năm lần bảy lượt xuất hiện như vậy.
Dù sao Phó Y Trà cũng là "quan xứng" (đối tượng định mệnh) của nam chính trong nguyên tác. Theo kịch bản ngôn tình, "quan xứng" cuối cùng sẽ hạnh phúc bên nhau, chứ chẳng bao giờ có chuyện cốt truyện rẽ ngang cho nữ chính và nữ phụ thành đôi cả. Huống chi nàng vốn chẳng thuộc về thế giới này, nên hành sự lại càng không kiêng dè, càng tùy tâm sở dục hơn cả kiếp trước.
"Phó tiểu thư tới kìa." Tống Kiều Tuyết mỉm cười, khẽ đẩy vai Du Điềm một cái.
Du Điềm bừng tỉnh, Phó Y Trà đã rảo bước tới ngay trước mặt nàng. Mọi người trong đoàn phim giờ đây đã quá quen mặt Phó Y Trà nên chẳng thấy lạ lẫm gì trước sự hiện diện của cô. Ngược lại, họ còn nhìn Du Điềm làm mặt quỷ trêu chọc rồi nhanh chóng tản ra. Ngay cả Đạo diễn Ngô cũng dẫn đầu đám đông rời đi, không quên ném lại cho Phó Y Trà một cái nhìn đầy ẩn ý: "Cho hai người mười phút."
Phó Y Trà mỉm cười cảm kích rồi nhìn Du Điềm, khẽ gọi: "Điềm Điềm."
Du Điềm chớp mắt: "Cô tới đây làm gì? Không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để tiếp cận tôi sao? Hay là hôm qua cô đã đạt thành thỏa thuận gì với Tề Diệu Thiên nên hôm nay tới đây để 'thực thi'?"
"Cũng có thể coi là vế đầu." Phó Y Trà khẽ lắc đầu, vẻ mặt vừa bất lực vừa thấu hiểu trước sự đa nghi của nàng: "Bảo tôi không bỏ qua cơ hội tiếp cận Điềm Điềm thì đúng, nhưng bảo tôi thỏa thuận gì với Tề Diệu Thiên thì tôi không nhận đâu."
Cô giải thích thêm: "Sáng qua tôi và hắn chỉ nói chuyện phiếm thôi, chẳng có thỏa thuận nào cả. Tôi đã nói rồi, trong lòng tôi, Điềm Điềm quan trọng hơn Tề Diệu Thiên nhiều."
Trong lòng tôi, Điềm Điềm quan trọng hơn Tề Diệu Thiên nhiều?
Du Điềm nhấm nháp câu nói đó, đột nhiên thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Nàng hít một hơi sâu, tự giễu: "Nếu đã vậy, cô cứ chia tay với Tề Diệu Thiên rồi theo tôi là xong mà."
"Chỉ cần em nguyện ý." Phó Y Trà nhìn nàng đắm đuối, trong đôi mắt ấy giờ đây chỉ chứa đựng hình bóng của Du Điềm.
Chạm phải ánh mắt vừa ôn nhu vừa nóng bỏng ấy, Du Điềm bỗng chốc hoảng hốt. Nàng không dám nhìn thẳng vào Phó Y Trà nữa. Người phụ nữ này rốt cuộc định làm gì vậy? Không màng đến nam chính định mệnh, không cần Bá đạo Tổng tài, mà cứ thích chạy tới trước mặt nàng để tìm cảm giác tồn tại sao?
Thấy Du Điềm im lặng, ngọn lửa trong mắt Phó Y Trà dần nguội lạnh. Cô biết ngay mà, Du Điềm vẫn chưa hiểu. Có đôi khi cô lo sợ rằng nếu nói toạc ra, Du Điềm sẽ tránh cô như tránh tà. Dù sao quy chuẩn của xã hội vẫn là tình cảm nam nữ; những mối quan hệ khác thật khó để thế nhân chấp nhận. Huống hồ, Du Điềm từng đăng ký kết hôn với cha của Tề Diệu Thiên, dù Tề Như Hải có qua đời ngay trong đám cưới đi nữa, cũng thật khó để cô tin rằng Du Điềm lại thích phụ nữ.
Phó Y Trà thầm tự giễu, không dám hy vọng rằng lời nói đùa vừa rồi của Du Điềm là tâm ý thực sự.
"Thế tóm lại, cô tới đây làm gì?" Du Điềm hỏi, ánh mắt đã trở nên lãnh đạm.
Phó Y Trà gượng cười: "Đến xem em có ổn không. Tôi thấy tin tức rồi..."
"Nên cô lo tôi bị những tin đó làm tổn thương à?" Du Điềm bật cười: "Làm cô lo lắng rồi, chút chuyện vặt này tôi không để tâm đâu. Còn về đoạn ghi âm, phần đầu là do chính tay tôi thu lại. Dù là người cha đó hay cái gọi là tình thân, chúng đều không thể trở thành vũ khí làm hại được tôi."
Nói xong, Du Điềm rảo bước đi thẳng. Phó Y Trà nói với theo từ phía sau: "Tôi sẽ không để bất cứ ai bắt nạt em đâu."
Bước chân Du Điềm khựng lại một nhịp. Nàng rất muốn quay lại hỏi cô lấy tư cách gì để bảo vệ mình, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười rồi tiếp tục bước đi. Hai kẻ vốn không có khả năng thành đôi mà cứ bày đặt chuyện "người tốt với tôi, tôi vì người mà nghĩ", cuối cùng e rằng cũng chỉ là một trò cười mà thôi.
Mọi người xuyên qua dòng người để tiến vào hội trường. Với tư cách là diễn viên chính, ba nữ chính đứng ở vị trí trung tâm cùng Đạo diễn Ngô. Nhưng dù Du Điềm chỉ đứng ở rìa với vai trò nữ phụ, nàng vẫn là tiêu điểm không thể phớt lờ. Nhất là sau khi đoàn phim và công ty của nàng thống nhất tung đoạn video đính chính, vô số ống kính phóng viên đều chĩa về phía nàng, cố gắng bắt trọn một cảm xúc nào đó trên gương mặt ấy.
Nhưng Du Điềm thực sự tâm lặng như nước. Hạng người như Du Đại Vĩ căn bản không xứng chiếm một góc nhỏ trong lòng nàng; vì không để tâm nên chẳng thấy đau lòng. Chỉ là dưới góc nhìn của người ngoài, sự bình thản của nàng lại bị hiểu lầm thành vẻ miễn cưỡng cười vui.
Du Điềm thầm nghĩ: Bà đây đang rất vui sướng.
Phóng viên lại nghĩ: Hóa ra sau danh xưng Nữ hoàng thị phi là một cuộc đời thê thảm như vậy.
Theo lịch trình, phần đầu là giới thiệu và quảng bá của đoàn phim, cho đến nửa giờ cuối mới là phần đặt câu hỏi của báo giới. Tuy nhiên, vì sức nóng của Du Điềm quá lớn, các phóng viên liên tục ném câu hỏi về phía nàng, chẳng còn ai mặn mà gì với chủ đề phim ảnh nữa.
Du Điềm thậm chí có thể cảm nhận được sát khí ngùn ngụt từ Triệu Thi Thanh. Dù sao là nữ chính mà bị vai phụ cướp sạch hào quang thì sao không tức cho được. Khổ nỗi đây là quyết định của đoàn phim, cô ta chẳng làm gì được ngoài việc ngầm xúi giục fan đi dẫn dắt dư luận.
"Xin hỏi Du Điềm tiểu thư, cô có suy nghĩ gì về hành động của cha mình?"
"Xin hỏi cảm xúc hiện tại của cô thế nào?"
Du Điềm ngước mắt nhìn vị phóng viên vừa đặt câu hỏi, chợt nhận ra đó chính là người đã chạm trán mình ở sân bay hôm qua. Nàng đón lấy ánh mắt đối phương, cười hỏi: "Anh muốn tôi có cảm xúc như thế nào?"
Phóng viên ngẩn người: "Ý tôi là... khi thấy tin tức cha mình bôi nhọ mình như vậy, tâm trạng của Du tiểu thư ra sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!