Mấy lời th* t*c suýt chút nữa đã buột miệng thốt ra, cũng may Du Điềm nhớ rõ mình đang ghi âm nên kịp thời kìm lại. Nàng lạnh lùng nói: "Tôi không biết ông định làm gì hay đã đạt thành thỏa thuận với ai, nhưng tôi muốn nói rõ thế này —"
Nàng dừng một chút rồi tiếp tục, giọng đanh thép: "Tôi luôn nhớ ông là cha mình, với tiền đề là ông phải thực hiện đúng trách nhiệm của một người làm cha. Nếu ông chỉ muốn trục lợi từ tôi, hoặc lấy mẹ ra để uy h**p tôi đạt được mục đích, thì ông nhầm to rồi. Du Điềm tôi, bất kể lúc nào, chưa bao giờ là kẻ chịu khuất phục trước sự đe dọa. Từ lúc ông dắt tiểu tam và con riêng đến trước mặt tôi gây hấn, ông nên hiểu rõ tôi là hạng người gì."
"Tôi và ông là hai loại người hoàn toàn khác nhau, dù cho tôi có mang họ Du đi chăng nữa!"
Nếu không phải vì tầng huyết thống kia, Du Điềm đã cho Du Đại Vĩ nếm mùi võ miệng của nàng rồi. Đáng tiếc, cái miệng này của nàng hiện tại chỉ mới được xả láng một trận khi mắng Tôn Diệu Minh mà thôi.
Ở đầu dây bên kia, Du Đại Vĩ càng nghe càng điên tiết. Gã cho rằng mình gọi cuộc điện thoại này đã là nể tình cha con lắm rồi. Một đứa con gái vắt mũi chưa sạch, lấy đâu ra tự tin mà dám nói năng như vậy?
Gã cười gằn: "Du Điềm, là tự mày không biết thời thế, vậy thì đừng trách tao cạn tình cạn nghĩa."
"Nói cứ như ông từng có tình nghĩa ấy." Du Điềm đốp chát lại ngay.
Du Đại Vĩ đầy vẻ khinh khỉnh, ngữ khí càng thêm tệ hại: "Mày chẳng qua cũng chỉ là phận con gái, sau này gả chồng rồi không phải vẫn phải dựa vào Khang Khang chống lưng sao? Giờ mày thấy không sao, nhưng ngày sau đừng có mà hối hận."
Du Điềm nghe xong mà cứ ngỡ mình đang nghe chuyện cười của thế kỷ trước. Thời đại nào rồi mà gã vẫn còn cái tư tưởng đó? Huống hồ nàng lại cần loại người như Du Khang chống lưng chắc?
"Vậy thì cứ tới đây!" Du Điềm dứt khoát cúp máy.
Ngay khi cuộc gọi kết thúc, nàng trực tiếp gửi đoạn ghi âm cho mẹ — bà Tần Lệ Phương. Chỉ vài giây sau, điện thoại của Tần Lệ Phương gọi tới, giọng bà run rẩy: "Hắn ta vừa tìm con sao?"
Du Điềm đáp: "Mẹ cũng nghe thấy rồi đấy, đến nước này rồi mẹ còn chưa chịu ly hôn sao?" Nàng không rõ rốt cuộc lý do gì khiến bà chần chừ bấy lâu, nhưng nàng cảm thấy một cuộc hôn nhân đã nát đến mức này thì không còn ý nghĩa gì để duy trì nữa. Nàng không sợ Du Đại Vĩ giở trò hại mình, nhưng nàng không thể để mặc mẹ mình chịu khổ.
Tần Lệ Phương im lặng một lúc, chua xót nói: "Không phải mẹ không muốn, mà là Du Đại Vĩ nhất quyết không chịu ký đơn."
Du Điềm nhíu mày, nàng không ngờ đến lý do này, nhưng nghĩ kỹ lại thì hiểu ngay: Du Đại Vĩ muốn dùng mẹ để kiềm chế nàng.
Thế nhưng, Tần Lệ Phương lại tiếp lời: "Con yên tâm, mẹ có bằng chứng ngoại tình của hắn trong tay. Ban đầu mẹ nghĩ nghĩa vợ chồng bấy lâu nên muốn hảo tụ hảo tán, nhưng đã thế này thì mẹ sẽ khởi tố ly hôn."
"Bên con có đội ngũ luật sư, lát nữa con sẽ bảo họ liên hệ hỗ trợ mẹ." Khi nói chuyện với mẹ, Du Điềm vô thức hạ thấp giọng dịu dàng.
Tần Lệ Phương khẽ cười: "Được, Điềm Điềm phải giữ gìn sức khỏe nhé. Tin tức mẹ đều xem cả rồi, mẹ tin con gái mẹ là một cô gái rất tốt, rất lương thiện."
Những lời ấy lọt vào tai khiến Du Điềm vô cùng cảm động. Quả thực trong lòng mỗi người mẹ, con cái mình luôn là tuyệt vời nhất. Chỉ tiếc là nàng lại xui xẻo gặp phải gã cha khốn khiếp như Du Đại Vĩ. May mắn là mẹ nàng không phải hạng phụ nữ nhu nhược chỉ biết nghe lời chồng, nhờ thế nàng cũng chẳng còn gì phải bận tâm nữa.
Du Điềm nhắn tin cho Lưu Ngạn Quân qua WeChat trao đổi sơ bộ công việc. Hiện tại Lưu Ngạn Quân đã ký hợp đồng với công ty nàng, nên dù đây không phải chức trách chuyên môn, anh ta vẫn vui vẻ nhận lời hỗ trợ.
Xử lý xong xuôi, Du Điềm mới đi ngủ. Trước khi chợp mắt, nàng lướt Weibo, tin tức về nàng vẫn dừng lại ở vụ "đánh người bộc phát" tại phim trường. Dưới bài đăng, người thì bảo nàng thẹn quá hóa giận, người lại bảo nàng uất ức nên mới hành động như thế. Điều khiến nàng bất ngờ là có không ít người ủng hộ, khen dáng vẻ đánh người của nàng... cực kỳ ngầu.
Dù lượng người ủng hộ chưa nhiều, nhưng nàng vẫn thấy ấm lòng, bèn lấy tài khoản phụ Mẹ kế Ác độc" vào nhấn like kịch liệt. Giá mà có tài khoản chính trong tay thì tốt biết mấy...
Sáng sớm hôm sau, Du Điềm bị đánh thức bởi cuộc gọi của Vu Tĩnh. Giọng chị đầy nôn nóng: "Chị mới rời mắt khỏi em có một ngày mà em lại lên hot search rồi! Điềm Điềm, bộ em có 'thể chất thu hút hot search' bẩm sinh à?"
Nhớ lại lời đe dọa của Du Đại Vĩ tối qua, Du Điềm đã có chuẩn bị tâm lý. Nàng cười hỏi: "Chắc không phải cha em công khai rêu rao em bất hiếu đấy chứ?"
Vu Tĩnh cười lạnh: "Chứ còn gì nữa! Điềm Điềm, chị nói thật nhé, em đúng là đen đủi mới gặp phải người cha như thế. Người ta bảo hổ dữ không ăn thịt con, còn cha em thì chỉ sợ em sống tốt, cứ nhè lúc em đang lên mà dìm chết em. Chị bảo này, chuyện này không giải quyết xong là show thực tế của em cũng 'bay màu' luôn đấy. Phía chương trình gọi cho chị rồi, phốt thị phi thì họ không sợ, nhưng chạm đến vấn đề đạo đức, hiếu thảo là nguyên tắc sống còn, họ sẽ đổi người ngay lập tức.
Đài Đào Tử hot thế nào em biết rồi đấy, bao nhiêu người tranh nhau sứt đầu mẻ trán để vào, em định thế nào đây? Hay là em đi gặp cha em hỏi xem ông ta muốn cái gì?"
"Muốn gì à? Muốn tiền, muốn sự chống lưng của Tề gia chứ gì nữa." Du Điềm mỉa mai, "Với gia sản hiện tại của em thì lấy đâu ra tiền cho ông ta? Còn với mối quan hệ giữa em và Tề Diệu Thiên thì hắn đời nào chịu giúp... Khoảng đã, cái gã Du Đại Vĩ nhát chết đó lần này dám ra mặt đối đầu với truyền thống để hắc em, chắc chắn đằng sau phải có kẻ chống lưng."
Vu Tĩnh cũng nhận ra điều đó, nghi hoặc: "Ai mà hận em đến mức ấy nhỉ?" Chị đột nhiên hét lên: "Không lẽ là Tề Diệu Thiên? Thôi xong rồi, mình sao đấu lại hắn ta!"
"Đừng hoảng." Du Điềm gửi đoạn ghi âm qua cho Vu Tĩnh, "Chị nghe xong cái này rồi cầm đi đàm phán với phía chương trình. Họ muốn đổi người hay muốn thêm nhiệt độ thì tùy. Du Đại Vĩ đã muốn dồn đứa con gái này vào đường cùng thì em cũng chẳng ngại gì mà không ké cái nhiệt độ này của ông ta. Ông ta đã bất nhân thì đừng trách em bất nghĩa. Bất kể kẻ đứng sau là ai, em cũng phải cho họ biết Du Điềm này không phải hạng dễ đụng vào."
Vu Tĩnh im lặng hồi lâu, chắc là đang nghe đoạn ghi âm. Một lúc sau cô chỉ thốt lên đúng ba chữ: "Đủ tàn nhẫn!"
Ai mà ngờ được điện thoại từ cha đẻ mà con gái lại biết chuẩn bị ghi âm trước cơ chứ. Vu Tĩnh bỗng thấy cái thói quen hay ghi âm của Du Điềm lại là một ưu điểm cực lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!