Chương 22: (Vô Đề)

Lâm Hiểu Lệ thấy Du Điềm đã nằm xuống, lo lắng nói: "Điềm Điềm, chị thật sự không cần xem lại kịch bản sao? Hay là để em đối thoại cùng chị nhé. Nghe nói bộ phim này các bộ phận đều rất coi trọng, tỷ suất người xem chắc chắn sẽ cao. Vạn nhất ngày mai chị thể hiện không tốt, Đạo diễn Ngô không vui rồi đổi..."

"Đổi người khác?" Du Điềm vẫn nằm im không nhúc nhích, hỏi ngược lại: "Trước khi vào đoàn đã cho bảy ngày chuẩn bị, em thực sự nghĩ chị chỉ có ăn chơi nhảy múa suốt bảy ngày đó sao?"

Chẳng lẽ không phải thế à? Lâm Hiểu Lệ thầm nghĩ nhưng không dám nói ra, chỉ đành rụt cổ, lí nhí: "Vậy Điềm Điềm nghỉ ngơi sớm đi ạ."

Du Điềm vốn là người tâm lớn, dù đổi chỗ ở vẫn ngủ ngon lành. Nàng chìm vào giấc nồng mà không hề biết có những kẻ vì mình mà trằn trọc không yên.

"Nếu cô ta đã không để tâm, ngày mai chúng ta cứ chống mắt lên mà xem trò cười. Nếu không nhờ năng lực của lão chồng già, cô ta làm gì có cửa thử vai chứ đừng nói là nhận vai này. Cái loại diễn xuất đó tìm đại một diễn viên quần chúng còn khá hơn." Kiều Thuần ngồi trên giường đất, mặt đầy vẻ khinh miệt: "Dựa vào cái gì mà cô ta được mang trợ lý ở phòng riêng, còn chúng ta phải chen chúc mấy người một phòng?

Chẳng biết đã 'đi cửa sau' cho đoàn phim những gì rồi."

Đàm Đan Tình nghe bạn mình càm ràm, mím môi nói: "Thôi, Thuần Thuần đừng giận nữa. Điều kiện trong thôn vốn khó khăn, gom được mấy gian nhà này đã là không dễ. Ai bảo chúng ta không có chỗ dựa lớn như người ta chứ."

Kiều Thuần cười nhạo: "Đúng là rời khỏi Thiên Vũ một cái là biến thành phượng hoàng ngay. Đúng rồi Đan Tình, tiền tôi đã bảo người đại diện chuyển cho cô rồi, đừng quên thỏa thuận của chúng ta đấy."

Nghe vậy, mắt Đàm Đan Tình thoáng dao động, khẽ đáp: "Tôi biết rồi."

Trong đoàn này, trừ ba nữ chính ra thì đãi ngộ của Du Điềm là tốt nhất. Ba vị kia dù sao cũng là cấp bậc Ảnh hậu, họ không thèm ganh tị, nhưng Du Điềm thì dựa vào cái gì? Chỉ là một nữ phụ hạng năm, hạng sáu mà đãi ngộ lại vượt mặt họ. Đám Kiều Thuần phải tốn bộn tiền mới có người đưa tới, còn Du Điềm lại được xe chuyên dụng đưa đón, bảo sao Kiều Thuần không tức nổ đốm mắt.

Sau một giấc ngủ ngon, mọi mệt mỏi xóc nảy ngày hôm qua đều tan biến. Du Điềm rửa mặt, buộc tóc đuôi ngựa, chọn một chiếc váy dài mát mẻ rồi bước ra cửa.

Bên ngoài, Tống Kiều Tuyết cũng đã dậy, bên cạnh chị còn có hai người phụ nữ trạc tuổi. Nhìn dáng vẻ, Du Điềm đoán ngay được đó là hai nữ chính còn lại. Nàng tiến tới chào hỏi Tống Kiều Tuyết, sau đó lần lượt chào Lâm Hạ Uyển và Triệu Thi Thanh.

Lâm Hạ Uyển có thần thái lạnh lùng, ra dáng người lạ chớ gần, chỉ khẽ gật đầu đáp lại rồi quay đi. Ngược lại, Triệu Thi Thanh – người vốn có danh xưng "Ảnh hậu thanh thuần" trong giới – lại đánh mắt nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới rồi gật đầu: "Trông cũng được đấy."

Nghe thấy sự coi thường trong giọng điệu đó, Du Điềm nhướng mày đáp trả: "Chị Thi Thanh trông cũng được lắm ạ."

Sắc mặt Triệu Thi Thanh thay đổi, cô ta liếc nhìn Tống Kiều Tuyết, thở dài: "Giới trẻ bây giờ thật chẳng biết tôn trọng tiền bối gì cả."

"Thế hay là cháu gọi là 'dì Triệu' nhé?" Du Điềm nói xong liền cung kính cúi người chào: "Cháu chào di2 Triệu ạ."

"Cô...!" Mặt Triệu Thi Thanh trắng bệch. Cô ta năm nay 31 tuổi, hơn Du Điềm 11 tuổi, tính kỹ ra thì gọi "dì" cũng chẳng sai. Nhưng trong giới giải trí, đặc biệt là với nữ tinh, tuổi tác là điều tối kỵ. Huống hồ Triệu Thi Thanh xưa nay đi theo hình tượng ngọc nữ thanh thuần, sợ nhất là bị nhắc tới tuổi già. Việc bị đàn em trực tiếp gọi là "dì" chẳng khác nào chạm vào vảy ngược, khiến cô ta tức đến run người.

"Cô gọi tôi là dì, chẳng lẽ tôi còn phải cho tiền mừng tuổi sao?"

"Người ta nói không sai, Du Điềm ngoài cái mặt ra thì nhân phẩm không có, diễn xuất không xong, chỉ có thói kiêu ngạo ương ngạnh và mặt dày là giỏi."

"À quên mất, Du tiểu thư gả được cho ông chồng tốt, giờ chồng mất rồi vẫn còn Tề gia làm chỗ dựa, thật khiến người ta ghen tị."

"Quả nhiên danh bất hư truyền."

Tống Kiều Tuyết ngạc nhiên liếc nhìn Du Điềm rồi nhíu mày nhắc nhở: "Thi Thanh, cô..."

"Tôi làm sao?" Triệu Thi Thanh nhìn quanh thấy sân không có ai khác nên cũng chẳng thèm giữ kẽ nữa. Cô ta hừ lạnh: "Tôi nói câu nào sai à? Ảnh hậu Tống đây chẳng lẽ lại muốn bênh vực? Nghe đồn Ảnh hậu Tống thích phụ nữ... xem ra cũng là thật nhỉ?"

Câu cuối dù chưa nói hết nhưng cũng đủ khiến Tống Kiều Tuyết nổi giận. Vốn là người ôn hòa, bị xúc phạm công khai như vậy, chị lạnh lùng đáp: "Lời nói trong miệng tốt nhất nên cân nhắc kỹ rồi hãy thốt ra." Ánh mắt sắc lẹm của chị khiến Triệu Thi Thanh giật mình hoàn hồn. Tống Kiều Tuyết là hạng người nào, đời tư của chị đâu phải kẻ như cô ta có thể xen vào.

Sắc mặt Triệu Thi Thanh trắng bệch, vội vàng chữa cháy: "Tôi... Kiều Tuyết, là tôi lỡ lời nói bậy."

Tống Kiều Tuyết hừ lạnh: "Nếu đã là nói bậy thì nên xin lỗi người ta đi."

Triệu Thi Thanh thấy mất mặt vô cùng. Cô ta dù sao cũng là Ảnh hậu, địa vị trong giới không thấp. Nếu đối đầu với Lâm Hạ Uyển cô ta còn không sợ, nhưng khốn nỗi đây lại là Tống Kiều Tuyết... Cô ta không ngờ Tống Kiều Tuyết lại đứng về phía một tân binh khiến mình mất mặt như vậy. Nghĩ đến những đãi ngộ đặc biệt của Du Điềm, Triệu Thi Thanh đổ mồ hôi lạnh: Chẳng lẽ chính Tống Kiều Tuyết là người đưa con nhóc này vào đoàn? Vậy chẳng phải mình đã đắc tội lớn với Tống Kiều Tuyết rồi sao?

Du Điềm lúc này mới thong thả lên tiếng: "Hôm qua cũng có kẻ không cam tâm, bảo cháu lăn lộn trong giới này chỉ nhờ cái mặt. Nhưng phụ nữ mà, nếu không có lấy một khuôn mặt xinh đẹp thì sống sao nổi?"

Nàng sờ lên mặt mình, tặc lưỡi: "Nhìn cái mặt này xem, vừa mịn màng vừa đầy đặn, mấu chốt là còn đẹp nữa. Chẳng thế mà đi đến đâu cũng bị người ta đố kỵ đến đó. Có kẻ cứ thích cãi mệnh trời, nếp nhăn đuôi mắt sâu đến mức kẹp chết được con ruồi mà suốt ngày cứ giả thanh thuần, đóng vai hoa sen trắng. Ôi trời, đúng là cay cả mắt!"

"Cô!" Triệu Thi Thanh quá nửa giận, cô ta chưa bao giờ phải chịu nhục như vậy trước một đàn em mới vào nghề. Cô ta định vung tay lên thì bị Du Điềm bắt lấy, rồi hất mạnh ra, lạnh lùng nói: "Triệu Ảnh hậu, gọi cô một tiếng Ảnh hậu mà cô tưởng mình là cái đinh gì à? Cái danh Ảnh hậu đó làm sao mà có, cô vẫn còn nhớ chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!