Nữ chính ngốc bạch ngọt muốn nói chuyện với nàng?
Du Điềm thấy buồn cười. Cô nàng này thực sự muốn lấy lòng bà mẹ kế là nàng đây sao? Muốn nhận được sự tán thành của nàng đến thế cơ à? Nhưng đã mang danh mẹ kế ác độc thì làm sao có thể cho cô ta sắc mặt tốt được.
"Nói chuyện cái gì? Nói chuyện xem bao giờ cô định chia tay với Tề Diệu Thiên à?"
Phó Y Trà thoáng chút bất đắc dĩ. Nếu Du Điềm vì lý do nào khác mà mong cô chia tay, có lẽ cô còn thầm mừng; đằng này lý do Du Điềm đưa ra lại đơn giản là "không thích" và "nhìn không thuận mắt", khiến cô vừa dở khóc dở cười, vừa có chút chua xót.
"Nói chuyện nghiêm túc đi. Tôi nghe nói em vừa mở công ty, tôi muốn hỏi xem em có cần giúp đỡ gì không." Phó Y Trà luôn cực kỳ kiên nhẫn với Du Điềm, dù sao gặp được một người khiến mình thấy thú vị cũng chẳng dễ dàng gì.
Du Điềm nhướng mày: "Giúp tôi? Cô giúp được gì? Cô đầu tư cho tôi được một trăm triệu không? Cô kéo được nhà tài trợ về không? Hay cô mang được cả dàn nghệ sĩ có tên tuổi đến ký hợp đồng với tôi?"
Đầu dây bên kia, Phó Y Trà khẽ cười: "Những thứ đó em đều cần sao?"
"Tất nhiên, sao lại không cần chứ." Du Điềm càng thấy cô nàng này kỳ quặc. Không lo mà đi bồi dưỡng tình cảm với nam chính, cứ nhất quyết tới trêu chọc nàng làm gì. Cứ làm như mình đã là Tề phu nhân không bằng, nếu cô ta là Tề phu nhân thật thì còn có khả năng, chứ hiện tại...
Nàng cười nhạo một tiếng, thở dài: "Thứ tôi cần nhiều lắm, cô nghĩ chỉ nói mồm lấy lòng là có tác dụng à? Vô dụng thôi, chỉ khi nào cô chia tay với Tề Diệu Thiên thì tôi mới vui lên được một chút."
Phó Y Trà mím môi, giọng điệu vẫn ôn hòa: "Nếu em thực sự cần, tôi có thể..."
"Thôi được rồi, tôi không rảnh cãi cọ với cô, cũng chẳng có thời gian gặp mặt. Cứ thế đi nhé. Lúc nào nghĩ thông suốt muốn chia tay với Tề Diệu Thiên thì hãy tìm tôi." Du Điềm dứt khoát cúp máy, tự lẩm bẩm: "Trong nguyên tác nói cuộc sống của Phó Y Trà khi du học cũng chẳng mấy khá giả, hay là mình học theo mấy bà mẹ ác độc trên phim, ném tấm séc vào mặt cô ta rồi bảo 'cầm lấy tiền và rời xa con trai tôi' nhỉ?"
Nàng lặng lẽ đếm lại số tiền trong thẻ ngân hàng, đột nhiên cảm thấy xót của. Dù sao đối phương cũng là bạn gái của Tề Diệu Thiên, đưa ít quá thì chắc chắn cô ta không chịu, mà đưa nhiều quá thì nàng lại tiếc. Haiz, nghèo đúng là khổ mà.
Thôi, đợi đóng phim xong rồi tính tiếp.
Du Điềm ở nhà nghiền ngẫm kịch bản suốt hai ngày không ra khỏi cửa. Trước khi vào đoàn hai ngày, phía đoàn phim gửi hợp đồng tới. Vì nàng chỉ là diễn viên hạng mười tám, lại đóng vai phụ nên thù lao mỗi tập rất thấp. Sau khi trừ thuế và các loại phí lặt vặt, số tiền thực nhận chẳng còn bao nhiêu.
Nhưng có được nhân vật này đã là không dễ, chuyện tiền nong tạm thời nàng không so đo, liền ký tên dứt khoát rồi g*** h*p đồng cho Vu Tĩnh đi làm thủ tục. Vu Tĩnh khá ngạc nhiên trước sự sảng khoái này, bởi trước đây Du Điềm có nhận được kịch bản cũng sẽ chê bai đủ điều, tính khí cực kỳ khó chiều.
Vu Tĩnh nhịn không được liếc nhìn nàng, cảm thấy Du Điềm thực sự đã đổi tính. Có lẽ vì Tề Như Hải qua đời, người cha lại không đáng tin nên nàng rốt cuộc cũng trưởng thành rồi? Nếu thực sự là vậy, thì lựa chọn đi theo nàng của chị có lẽ là đúng đắn.
"Gì thế?"
Du Điềm ngồi kiểu không xương cốt trên sô pha, chân gác lên bàn trà, liếc nhìn Vu Tĩnh: "Có phải cảm thấy em hiện tại đặc biệt ngoan, đặc biệt nghe lời không?"
Vu Tĩnh gật đầu: "Em mà nghe lời sớm như vậy thì tốt rồi."
"Xuy." Du Điềm cười nhạo: "Nếu em mà nghe lời thì đã chẳng phải là Du Điềm."
Vu Tĩnh vẫn luôn muốn nói nàng uổng phí cái tên này (Điềm nghĩa là ngọt ngào), nếu người cũng như tên thì tốt biết mấy, đằng này lại là một quả ớt chỉ thiên, cay đến mức khiến người ta đau cả lòng. Mấy ngày nay chị vẫn tự hỏi liệu việc mình dứt áo rời Thiên Vũ để theo Du Điềm là đúng hay sai, nhưng đâm lao phải theo lao, chị chỉ còn cách đặt hết hy vọng vào nàng.
"Ngày mai chị mời một giáo viên tới, em lo mà học cho hẳn hoi." Vu Tĩnh dặn: "Chị tốn một khoản không nhỏ đâu, đừng có mà dở chứng. Người ta là bậc tiền bối trong nghề, mời được không dễ chút nào."
Du Điềm ngạc nhiên: "Ai thế?"
Vu Tĩnh đáp: "Thường Ngọc Hoan!"
Thường Ngọc Hoan? Du Điềm lục tìm trong ký ức, phát hiện đây đúng là một gương mặt gạo cội. Bà là ngôi sao đình đám từ thời giới giải trí trong nước mới bắt đầu hưng thịnh, dù hiện tại đã có tuổi không đóng được vai chính nhưng vẫn là gương mặt không thể thiếu trong các dự án lớn. Hơn nữa, theo nàng biết, Thường Ngọc Hoan cũng có một vai phụ trong 《Thang Mây》.
Du Điềm nghi hoặc: "Đạo diễn Ngô bảo bà ấy tới ạ?" Chẳng lẽ ông lo kỹ năng của nàng không đạt nên mới mời người tới chỉ điểm?
Nào ngờ Vu Tĩnh phủ nhận: "Không phải, Đạo diễn Ngô không can thiệp việc này. Là chị muốn tìm một giáo viên cho em, sau đó có người đề cử bà ấy. Chị cứ tưởng bà ấy sẽ từ chối, ai ngờ bà ấy đồng ý ngay, thậm chí chẳng đưa ra yêu cầu nào."
Chuyện này khiến Du Điềm càng thêm thắc mắc. Danh tiếng của nàng bên ngoài lừng lẫy thế nào ai cũng biết, mọi người đều nghĩ quan hệ của nàng với Tề Diệu Thiên tốt lắm. Ngoại trừ lão cha ngốc Du Đại Vĩ và cô nàng ngốc bạch ngọt Phó Y Trà ra, chắc chắn không ai dại gì tiếp cận Tề Diệu Thiên thông qua nàng. Vả lại Tề Diệu Thiên không làm trong ngành giải trí, Thường Ngọc Hoan lại càng không có dây mơ rễ má gì với hắn, hoàn toàn không cần thiết phải nể mặt hắn mà tới dạy nàng.
Vậy thì là ai đang giúp nàng? Chẳng lẽ vẫn là vị "ốc đồng" bí ẩn kia?
Chậc, chuyện này bắt đầu thú vị rồi đây. Dù nàng biết mình rất có sức hút, nhưng cũng không nén nổi sự tò mò về kẻ đứng sau. Có lẽ ngày mai gặp người rồi hỏi thử xem sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!