Bà lão họ Hoàng đã đến cửa nhà ta xem náo nhiệt.
Bỗng nhiên, bà ấy reo lên: "Ôi ôi ôi! Chu Nhị gia tức phụ, ngươi nhìn xem, Đại Lang nhà ngươi cưỡi ngựa cao đầu trở về kìa! Trên ngựa còn có một đóa hoa đỏ to nữa!"
"Ca ca đẹp trai quá!!!" đệ đệ reo lên.
Ta cũng nhìn đến ngây người.
Cả làng kéo nhau ra xem náo nhiệt.
Huynh trưởng ta thật oai phong lẫm liệt!
Không chỉ được cưỡi ngựa, mà phía trước còn có nha dịch của nha môn cung kính dắt ngựa cho huynh ấy!
Bà con lối xóm đều đến chúc mừng, huynh trưởng ta chắp tay vái chào đáp lễ.
Đúng là phong thái của bậc đại nhân!
Ta bỗng giật mình nhận ra, huynh ấy đã mười bốn tuổi rồi!
Cũng đã đến tuổi trưởng thành, có thể tự mình gánh vác mọi việc.
Mà ta lại không hề hay biết, huynh ấy đã khôn lớn nhanh chóng đến nhường nào.
Còn ta cùng với đệ đệ, vẫn chỉ là những đứa trẻ con ngày ngày chơi đùa với đất cát ngoài đồng, ra ruộng bắt cá trạch, lên núi hái quả dại.
Huynh trưởng giờ đây, trông chẳng khác gì bằng hữu đồng môn của huynh ấy, đều là những thiếu niên tuấn tú, phong độ ngời ngời, khiến người người ngưỡng mộ.
Bọn họ và chúng ta, quả thật khác biệt một trời một vực.
Ta bỗng nhớ đến ánh mắt khinh miệt của Vương Phong công tử
- con trai của huyện lệnh khi nhìn chúng ta.
Huynh trưởng à, huynh có bao giờ khinh thường ta như vậy không?
Đây là lần đầu tiên ta thấy mẹ kế sượng sùng đến vậy, tay chân luống cuống không biết để đâu cho phải!
Bà ấy chà chà hai tay, lại nhìn thoáng qua đất bẩn trong kẽ móng tay, muốn đi rửa, nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Đệ đệ đã chạy ra ngoài, lớn tiếng gọi: "Ca ca!!! Cho đệ cưỡi thử một chút với!"
Mẹ kế vội vàng kéo đệ đệ lại. Hai tay bà ấy nắm chặt lấy vai đệ đệ, như muốn trấn an đứa nhỏ hiếu động này.
Ta bước tới, nắm lấy vạt áo của mẹ kế, bà kéo ta lại gần.
Huynh trưởng nhanh chóng xuống ngựa, bước qua đám người hàng xóm đang vây quanh, nhìn chúng ta, cuối cùng quỳ xuống trước mặt bà:"Mẹ, con không phụ lòng mong mỏi của mẹ, con thi đậu rồi!"
Mẹ kế lại khóc lên: "Nhị Lang à! Cuối cùng ta cũng đợi được ngày con thành tài rồi!"
Huynh trưởng quỳ gối bước tới, ôm lấy ba chúng ta vào lòng.
Vậy là cha đã qua đời được bốn năm rồi, thời gian trôi qua thật nhanh.
Bà Hoàng nói với mọi người: "Nhà này bốn mẹ con cũng thật không dễ dàng, mẹ góa con côi, vẫn là nhị tức phụ có tầm nhìn xa trông rộng, biết cho Đại Lang đi học! Ngày đó, ta đã nói rồi, phải cho nó đi học! Đại Lang là người có tài!"
Mọi người nghe vậy đều thi nhau bàn tán, xôn xao cả lên.
Mẹ kế khóc một lúc, rồi lại trở về dáng vẻ tháo vát thường ngày, bắt đầu thu xếp, chuẩn bị mua heo làm thịt mở tiệc chiêu đãi bà con lối xóm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!