Chương 8: (Vô Đề)

Huynh trưởng đi rồi, trong nhà vắng vẻ hẳn.

Bà lão họ Hoàng đến nhà ta chơi, thở dài nói: "Chu Nhị gia tức phụ à, nhà các người đúng là tâm cao hơn trời. Một đứa con nhà nông, sao có thể đi thi cử? Chi bằng để Đại Lang ở nhà phụ giúp việc đồng áng, tích cóp ít tiền, sớm ngày cưới thê tử!"

"Ngươi xem, giờ nó còn ở hẳn trong trường học nữa chứ! Ta nói này, đứa nhỏ này rời khỏi nhà rồi, tâm tính sẽ thay đổi, nhìn thấy thế giới bên ngoài, nó sẽ chê ngươi nghèo, chê ngươi xấu, chê nhà nghèo đấy."

Mỗi lần huynh trưởng đến trường, mẹ kế đều làm một bát thức ăn thịnh soạn, gói ghém cẩn thận cho huynh ấy, lại còn chuẩn bị thêm bánh, dưa muối. 

Có khi may mắn, ta và đệ đệ đào được cá bống, cá nhỏ, mẹ kế sẽ chia một nửa cho chúng ta ăn, nửa còn lại đưa cho huynh ấy mang đi.

Bạn học của huynh trưởng, đứa nào đứa nấy đều ăn mặc lụa là gấm vóc, cử chỉ tao nhã, đúng mực.

Nhưng khi họ nhìn thấy chúng ta, lại đánh giá từ trên xuống dưới, khiến ta vô cớ muốn trốn đi.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Ta cảm thấy xấu hổ, tự ti vì mình không được như bọn họ.

"Bảo Đình, đây là mẹ kế và muội muội của ngươi sao?" 

Một thiếu gia bên cạnh có tiểu đồng đi theo cười hỏi: "Nghe nói nhà ngươi nghèo lắm, không bằng để muội muội ngươi làm nha hoàn cho ta, thế nào?"

"Không cần."

Huynh trưởng lạnh lùng đáp.

Người kia tiếp tục nói: "Tương lai ta thu nhận muội muội ngươi làm thiếp, chắc chắn sẽ không để nhà các ngươi thiếu thốn bạc tiền, các ngươi cũng không cần phải tiều tụy thế này, cứ đứng co ro ở góc tường như ăn mày vậy. Ngươi xem, người ta còn tưởng thư viện chúng ta là nơi ăn mày cũng có thể vào học!"

Ta nhìn huynh trưởng nắm chặt tay. 

Trước kia, mỗi lần tên mập trong làng ức h.i.ế. p ta và đệ đệ, trước khi đánh nhau, huynh ấy đều có vẻ mặt như vậy.

Nhưng những người này không giống với lũ trẻ con trong làng. Nếu đắc tội với bọn họ, huynh ấy có thể sẽ bị đuổi khỏi trường học.

Một lát sau, huynh trưởng nói với chúng ta: "Ta dẫn mọi người đến cửa sau."

Chúng ta tìm một nơi vắng người, nói chuyện với huynh trưởng.

Huynh trưởng nhỏ giọng nói: "Người vừa rồi là con trai của huyện lệnh, tên là Vương Phong, ta không thể đắc tội với hắn ta. Xin lỗi."

Mẹ kế ôn hòa nói: "Con có thể nhận rõ tình thế, ta rất hài lòng."

Ta nắm lấy tay huynh trưởng nói: "Đợi ca ca sau này làm quan to, chúng ta sẽ đánh hắn!"

"Đánh hắn!" Đệ đệ hung dữ phụ họa.

Cả nhà cùng cười phá lên.

Hình như ta rất có duyên với loài vật.

Người khác nuôi thỏ thường hay bị chết, còn thỏ của ta thì không, con nào con nấy đều khỏe mạnh, lớn nhanh.

Mẹ kế mua cho ta mười con vịt con, mười con gà con, tất cả đều lớn nhanh như thổi.

Mẹ kế ngạc nhiên nói: "Ta với con đúng là trái ngược nhau. Ta nuôi con gì c.h.ế. t con đó, đến nỗi không dám nuôi heo. Còn con, nuôi con gì, con nấy cũng đều quấn quýt."

Ta nghe vậy thì đắc ý lắm.

Tiền ta kiếm được cho gia đình ngày càng nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!