Chương 2: (Vô Đề)

Bà Hoàng lại chạy đến nhà chúng ta, trên mặt vừa phấn khích vừa căm phẫn.

Bà ấy nói với mẹ kế: "Muội muội! Trưởng làng nói, tối nay mọi người sẽ đến gõ mõ bàn bạc về ruộng đất của Trường Quý ca để lại!

Mặt mẹ kế tái mét...

Gõ mõ là nơi dân làng chúng ta bàn bạc những việc quan trọng.

Lần trước bàn bạc việc lớn, là cùng nhau xây cầu, không xây cầu thì chúng ta không có cách nào ra khỏi làng.

Kết quả cha ta qua đời.

Bây giờ cha mất được một tháng, người trong làng đã nhòm ngó đất của cha rồi!

Một lát sau, đại bá phụ và tam thúc đều đến nhà.

Huynh trưởng đổ nước vào nồi, ta nhóm lửa, huynh ấy cho vài củ khoai vào, đó chính là bữa tối của chúng ta.

Chúng ta đều nín thin thít, chăm chú lắng nghe câu chuyện của người lớn.

Mẹ kế bắt đầu khóc, tiếng khóc nghẹn ngào cố nén lại.

Nhưng ba huynh muội chúng ta vẫn nghe thấy. 

Kể cũng lạ, hôm nay đệ đệ chẳng hề nghịch ngợm như mọi khi.

Bá phụ thẳng thắn nói: "Đệ muội, muội cho chúng ta một lời chắc chắn. Trường Quý đã mất, muội còn trẻ, nếu muốn đi bước nữa, chúng ta cũng không trách. Còn nếu muội muốn ở lại nuôi con, chúng ta dù có phải liều c.h.ế. t cũng không để ai cướp mất ruộng đất của Trường Quý!"

Lời bá phụ nói ra đầy sát khí, khiến chúng ta sợ hãi, tim đập thình thịch, lo rằng sẽ có ẩu đả xảy ra.

Năm ngoái, làng lại chia ruộng đất một lần nữa.

Ấy là do cha yêu cầu, bởi vì đệ đệ là con trai.

Năm nay đã sáu tuổi, nên được chia phần ruộng.

Ruộng đất trong làng được chia theo số lượng nam nhân trong nhà, giờ cha mất rồi, nhà ta thiếu mất một người, làng muốn thu hồi lại ruộng đất.

Ta nghe thấy mẹ kế nói: "Ta gả cho ai bây giờ? Lão già c.h.ế. t tiệt ấy không nghe lời ta khuyên can, cứ khăng khăng đi sửa cầu, giờ bỏ lại bốn mẹ con ta côi cút, mặc người ta ức hiếp. Ta c.h.ế. t rồi cũng phải vào mộ tổ Chu gia, hỏi cho ra nhẽ lão có biết mình sai lầm không!"

Nước mắt của huynh trưởng rơi lã chã trên tay ta.

Huynh ấy ôm chặt ta, nói: "Muội muội đừng sợ, ca ca nhất định sẽ bảo vệ muội và đệ đệ!"

Mẹ kế vào bếp, bà dặn dò chúng ta: "Ăn khoai xong thì đi ngủ đi. Đại Lang, ngày mai con tự đi học nhé."

Bà vắt con d.a. o phay vào sau lưng.

Hình như bà muốn liều mạng với người ta.

Tâm trạng chúng ta đều nặng trĩu.

Cuối cùng, em út cũng ăn khoai xong rồi ngủ. 

Huynh trưởng dẫn ta lén lút chạy ra gác trống nghe trộm người lớn nói chuyện.

Mẹ kế đang xõa tóc, vừa khóc vừa gào thét: "Kẻ nào dám lấy ruộng đất nhà ta, thì hôm nay không ta chết, thì ngươi vong mạng!"

Bà rút con d.a. o phay ra, chỉ thẳng vào mấy nam nhân trong làng đang vây quanh bà!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!