Chương 11: (Vô Đề)

Ta còn chưa kịp lên tiếng, từ phía sau các nàng lại khoan thai bước ra một vị tiểu thư. 

Vị tiểu thư ấy nói với hai nha hoàn: "Không được vô lễ." 

Rồi nàng ta dịu dàng mỉm cười với ta: "Muội muội, ta là con gái của Lễ bộ Thị lang, tình cờ gặp muội, rất vui được làm quen." 

"Ta không quen biết ngươi." 

Nói xong, ta lách qua các nàng bỏ đi. 

Nhưng khi vừa rẽ qua bức tường, ta liền dừng bước. 

Một nha hoàn nói: "Tiểu thư, muội muội của hắn ăn mặc còn không bằng chúng ta, lão gia thật sự muốn gả người cho ca ca của tên nhà quê này sao?" 

Nha hoàn kia cũng nói: "Đúng vậy, người xem nàng ta kìa, chẳng ra dáng tiểu thư khuê các gì cả, sau này nếu thật sự chung sống một nhà với nàng ta, chẳng phải là tủi thân tiểu thư sao?" 

Vị tiểu thư ban nãy nói: "Chu công tử dung mạo tuấn tú, lại trẻ tuổi tài cao, vừa đến triều đã vào được Đô sát viện, không chỉ ta thích, mà cha ta cũng rất ưng ý, chỉ là một cô phu muội thôi mà, đến lúc đó muốn gả cho ai cũng được. Ta nghe nói kế mẫu của Chu công tử khá là chua ngoa..."

"Có chúng ta đi theo tiểu thư, ai dám làm gì tiểu thư chứ?" 

Bỗng nhiên, có người bịt miệng ta lại… "Là ta, đừng nói gì."

Là huynh trưởng. Về đến nhà, huynh ấy mới nói: "Chuyện vừa rồi, đừng nói với mẹ." 

"Huynh thật sự muốn cưới nàng ta sao?" 

"Sao có thể chứ?" 

Ta thở phào nhẹ nhõm, mặc cả với huynh ấy: "Ca ca, muội có thể giữ bí mật, nhưng muội không muốn đến trường nữa, người ta cứ cười nhạo muội, muội cũng không thích bọn họ." 

Huynh ấy điểm nhẹ lên trán ta: "Sao ta lại có đứa muội muội như muội chứ, không biết chữ thì có gì hay ho? Muội mà biết đọc sách viết chữ, sau này quản lý cửa hàng, xem sổ sách, đọc thoại bản, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Con gái nhà người ta, muốn trở nên thông minh lanh lợi thì không thể không đọc sách. Muội không muốn đến trường, ta có thể đồng ý, nhưng không thể không đọc sách.

Thôi được rồi, từ hôm nay trở đi, ta sẽ dạy học cho muội và đệ đệ." 

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Huynh ấy vừa vuốt cằm suy tư vừa nói: "Mọi người đều khen ta thiên tư thông minh, chắc là dạy dỗ hai đứa không thành vấn đề." 

Tối hôm đó, từ thư phòng vọng ra tiếng huynh trưởng gầm thét: "Phải nói bao nhiêu lần các ngươi mới nhớ được hả! Tối nay chép cho ta hai mươi lần! Chép không xong thì không được ngủ!" 

Ta: …

Đệ đệ: ... 

Huynh trưởng không lấy vợ. Ta gả cho Bàng Khải.

Là mẹ kế làm chủ hôn sự này, bà nói: "Bàng Khải, ta cũng coi như quen biết nó ba năm rồi. Xuất thân từ gia đình thư hương, môn đăng hộ đối là chúng ta trèo cao rồi. May mà cha mẹ nó đều mất cả, cũng không có huynh đệ muội sau này khinh thường con, nếu nó đối xử không tốt với con, ca ca và đệ đệ con tất nhiên có thể đến tận nhà nó, thay con xả giận. Cũng may là ba năm nay nó cũng có lòng với cục đá như con." 

Bàng Khải thề sẽ không nạp thiếp, chỉ có mình ta là thê tử duy nhất. 

Hắn mua nhà bên cạnh nhà huynh trưởng, ta từ cửa nhà này, bước sang cửa nhà kia. 

Chuồng trâu nhà hắn rất rộng rãi, trong sân cũng có một mảnh đất trống, để trồng rau cho thỏ của ta ăn. 

Thỏ của ta đã già lắm rồi. 

Dù là rau non ngon nhất, chúng cũng nhai rất chậm. 

Năm thứ hai sau khi thành thân, ta sinh được một đứa con gái, đêm đó, lão trâu vàng của ta qua đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!