Chương 9: Khóc thút thít

Cô gái ngơ ngác ngồi trên giường, ôm gối đầu cũng không biết

đang suy nghĩ gì, ánh mắt trống rỗng nhìn lên TV trước mặt mà không bật

lên, cả người cũng rất sa sút, Mật Nhu vừa vào phòng thấy bộ dạng Kính

Huyễn như phải chết chứ không muốn sống.

Sau lần từ khách sạn trở về đều là bộ dạng này, ở khách sạn

tìm cả một ngày, thậm chí tất cả thảm đều cho lật lên, nhưng vẫn không

tìm được dây chuyền cha mẹ để lại cho Kính Huyễn, khi về cũng không khóc không nháo, chỉ là tự giam mình ở trong phòng, cũng không ăn cái gì.

"Kính Huyễn, mình nấu cháo tôm cậu thích ăn nhất, cậu ăn một

chút đi, nếu cơ thể không khỏe, bác trai bác gái thấy sẽ đau lòng." Mật

Nhu bưng một bát cháo nóng hổi, đặt trước mặt Kính Huyễn.

"Mình không có khẩu vị, ăn không vào." Giọng nói nhẹ nhàng, khiến cho người ta cảm giác không có hơi sức.

"Cậu không có khẩu vị cũng phải ăn, cái người này mấy ngày

qua cũng không có ăn gì rồi, mình mặc kệ, hôm nay cậu nhất định phải ăn

bát cháo này." Mật Nhu nhìn Kính Huyễn, tự mình bưng bát lên, xúc một

muôi nhỏ đặt bên môi thổi cho nguội bớt rồi đưa cho Kính Huyễn, cô sợ

Kính Huyễn tiếp tục như vậy thì cơ thể sẽ không chịu nổi.

"Không cần, mình không muốn ăn." Kính Huyễn tùy hứng không chịu ăn, ngậm chặt miệng.

"Cậu đừng như vậy được không, dây chuyền mất không quan

trọng, bác trai bác gái sẽ hiểu cậu, nếu như cậu vì dây chuyền kia mỗi

ngày đều không ăn không uống, bác trai bác gái nhìn cũng sẽ đau lòng,

chẳng lẽ cậu không thể nghĩ theo hướng tích cực hơn sao?" Mật Nhu tức

giận nói trúng tim đen, nếu như hiện tại không nói rõ ràng với cô, không biết cô còn giữ cái bộ dáng này tới khi nào.

"Ô oa "

" nhưng, nhưng mình thật sự rất buồn, mình lại có thể

không cẩn thận làm mất dây chuyền, đó là vật cuối cùng ba mẹ tặng cho

mình, mình còn sơ suất như vậy, mình cảm thấy mình thật vô dụng, ô " cậu nói mình nên làm cái gì bây giờ?" Kính Huyễn bất lực ghé vào bả vai Mật Nhu khóc, nước mắt cố nén mấy ngày qua tất cả đều chảy ra.

"Cậu như vậy mới đúng chứ, khóc lên tâm tình sẽ khá hơn khóc

đi "`" Mật Nhu an ủi vỗ vỗ vai Kính Huyễn, mặc cho cô khóc trên vai

mình.

"Ha ha "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!