Vốn là Diêm Hỏa đã muốn đi, lại không nghĩ rằng tay bị Kính
Huyễn kéo,"Anh đừng đi, ở lại giúp tôi được không?"Kính Huyễn làm nũng
leo lên thân thể Diêm Hỏa, đôi tay vuốt cơ bắp trước ngực Diêm Hỏa,
dường như là sờ đến nghiện, thật lâu không có buông ra.
Diêm Hỏa nhìn bờ môi Kính Huyễn khêu gợi, đưa tay ôm eo nhỏ
của Kính Huyễn, không nhịn được cúi đầu hôn lên, khi thì dịu dàng ngọt
ngào, khi thì nhiệt tình cuồng dã, muốn ngừng mà không được, thưởng
thức hương vị ngọt ngào của Kính Huyễn.
Tâm tình trở nên có chút mất khống chế, Kính Huyễn phát ra
tiếng rên rỉ thoải mái, không biết qua bao lâu, hai người mới lưu luyến buông nhau ra, hít lấy không khí.
Diêm Hỏa không nghĩ tới chỉ là một cái hôn sẽ khiến bản thân
mình mất khống chế, kiêu ngạo tự chủ của mình sau khi thưởng thức tư vị
Kính Huyễn liền trở nên mất khống chế.
"Em tên là gì?" Diêm Hỏa ngậm vành tai xinh xắn của Kính Huyễn, tư thế mập mờ hỏi.
"Ha ha! Thật là nhột." Hành động ngậm vành tai của Diêm Hỏa
khiến Kính Huyễn cảm thấy rất nhột, cười duyên nói, còn lấy tay đẩy đầu
Diêm Hỏa ra.
"Vậy sao? Cái này thì sao?"Diêm Hỏa càng thêm cố ý thổi khí
bên tai Kính Huyễn, trêu chọc thân thể Kính Huyễn vặn vẹo trên người của Diêm Hỏa.
Trên người Kính Huyễn tản ra mùi thơm đặc biệt của phụ nữ,
Diêm Hỏa hưởng thụ tựa đầu vào cổ Kính Huyễn, chính mình đặt lên nụ hôn
nóng rực, "Em tên gì?" Còn chưa buông tha vấn đề vừa rồi, Diêm Hỏa hỏi
lại một lần nữa.
"Gọi gọi … Bạch Kính… Ách Kính." Kính Huyễn nói được một nửa
liền bị Diêm Hỏa hôn lên, Bạch Kính Kính, tôi nhớ kỹ rồi, Diêm Hỏa cho
rằng tên của Kính Huyễn chính là Bạch Kính Kính, ghi tạc cái tên này
trong đầu.
"Em nhớ, tôi là Diêm Hỏa, bất quá gọi Diêm là được rồi. "Diêm hỏa đặc biệt cho phép Kính Huyễn gọi tên thân mật, "Ưm …" Kính Huyễn ở
trong ngực Diêm Hỏa thoải mái rên rỉ, hoàn toàn không nghe rõ Diêm Hỏa
nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!