Kính Huyễn được Đường Đường tỉ
mỉ trang điểm cho toàn bộ, cả quá trình có thể nói là Kính Huyễn chỉ
ngủ, ngay cả Mật Nhu còn không buồn nhìn.
"Kính Huyễn, trang điểm đều rất
đẹp, đứng lên đi, không cần ngủ." Sau khi Đường Đường vẽ lên một đường
cuối cùng trên mắt, Mật Nhu không khách khí đánh thức Kính Huyễn vẫn còn ngủ say.
"A "` Rốt cuộc xong chưa? Thoáng 1 cái " Ngủ thật thoải mái." Kính Huyễn mơ mơ màng màng ở trên ghế đứng dậy, vươn cái lưng mỏi, thoải mái thở ra.
"Cậu chỉ biết ngủ, tất cả đã
chuẩn bị xong, Húc Nhật lát nữa sẽ tới đây, cậu thay lễ phục trước đi."
Mật Nhu lấy ra lễ phục hôm trước Kính Huyễn cùng Húc Nhật đi mua, nhét
vào trong tay Kính Huyễn liền đẩy Kính Huyễn vào trong phòng thay đồ.
"Thật là, làm gì gấp như vậy?
Mình còn chưa nhìn thấy bộ dạng bây giờ." Kính Huyễn trước khi bị Mật
Nhu đẩy vào phòng thay đồ vẫn không quên oán trách một câu Mật Nhu thật
không hiền lành, sau đó mang theo lời cằn nhằn thay lễ phục.
"Thế nào? Không có chỗ nào xấu
chứ?" Kính Huyễn có chút không quen, giật nhẹ cố áo chữ V khoét sâu, sao ngày đó mặc không cảm thấy có gì mất tự nhiên, hôm nay thế nào cảm giác dường như trên cổ thiếu đi thứ gì đó.
"Bỏ tay ra, cậu lại giật đi, bộ
lễ phục đẹp vậy cũng bị cậu giật hỏng rồi." Mật Nhu không khách khí đập
một cái vào bàn tay chướng mặt đặt trên ngực kia, giúp Kính Huyễn sửa
lại cổ áo.
"Đau quá, cậu không dùng lực nhẹ một chút được sao? Cậu xem, đều đỏ lên." Kính Huyễn uất ức xoa nhẹ chỗ
vừa bị Mật Nhu đánh tới, giơ lên cho Mật Nhu xem kết quả của hành vi
bạo lực.
"Ai bảo cậu ngốc, chỗ đó của lễ phục là dùng tay để kéo hay sao?"
"Bởi vì mình cảm thấy rất không
tự nhiên, dường như cổ thiếu cái gì đó." Kính Huyễn nhíu mày, mất tự
nhiên sờ sờ cái cổ trống không.
"Còn không phải là cậu ngốc quá, cậu xem, cậu bị thiếu vòng cổ." Mật Nhu tựa như hiến vật quý, lấy ra
một dây đeo ngày đó Kính Huyễn thử lễ phục, nghịch ngợm quơ quơ trước
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!