"Nghe nói cậu sẽ cùng Húc Nhật
đi dự tiệc, là thật sao?" Lúc Mật Nhu nghe Thanh Phong nói còn chưa tin, cho nên vừa nhìn thấy Kính Huyễn liền hỏi khẳng định.
"Đúng vậy, làm sao mọi người vừa nghe mình nói đi dự tiệc, lại kinh ngạc như vậy, có cần thiết không?"
Kính Huyễn thật sự không hiểu nổi họ làm gì phản ứng lớn như vậy, không
phải là tham gia bữa tiệc thôi sao.
"Hừ, còn nói, trước kia bao
nhiêu bữa tiệc mình muốn gọi cậu tham gia cậu đều không tham gia, bây
giờ Húc Nhật người ta muốn mời cậu liền tham gia, thật sự là không có
suy nghĩ." Mật Nhu làm bộ mất hứng hừ hừ, xoay đầu hướng về phía tủ
kính, không nhìn vào Kính Huyễn.
"Cậu đừng tức giận, lần này là
Húc Nhật liên tục thỉnh cầu mình mới bất đắc dĩ đáp ứng, mình vốn không
thích tham gia tiệc hội gì cả, cậu cũng không phải không biết, được rồi, cười một cái xem nào." Kính Huyễn lấy lòng Mật Nhu, còn lấy nước trái
cây trên bàn cho Mật Nhu để bồi "tội".
"Được rồi được rồi, thật là thua cậu, chỉ là lần sau cậu phải đáp ứng tham gia tiệc sinh nhật của mình,
nếu không "
"`" Mật Nhu cố ý nói một nửa liền ngừng lại, sau đó giả uy
hiếp giơ nắm tay lên ở giữa không trung vung vẩy.
"Biết rồi, nhất định tham gia,
sinh nhật của cậu mình có thể không tham gia sao?" Kính Huyễn vươn tay
đem nắm tay chướng mắt ở giữa không trung hạ xuống, cười cười lời của
Mật Nhu.
"Thế này mới giống, tạm thời bỏ
qua cho cậu một lần, sẽ không có lần sau." Thật ra thì Mật Nhu căn bản
không có tức giận, cho nên nghe được câu trả lời của Kính Huyễn lập tức
nở nụ cười, tâm tình tốt uống nước trái cây Kính Huyễn vừa mới đưa cho
của mình.
"Thanh Phong đến, bên này bên
này." Chỗ Kính Huyễn ngồi vừa vặn nhìn được về phía cửa, cho nên Thanh
Phong vừa vào cửa Kính Huyễn liền thấy, tay phải giơ thật cao gọi Thanh Phong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!