Cái gì." Nghe Mật Nhu thất linh
bát lạc giải thích, Húc Nhật giận đến mức đứng lên vỗ mạnh cái bàn rống
lớn một tiếng, có thể thấy Húc Nhật lúc này vô cùng tức giận, đồng thời
hành động của Húc Nhật cũng đưa tới cái nhìn chăm chú của khách hàng
dùng cơm trong phòng ăn.
"Anh làm gì đấy, mau ngồi
xuống." Mật Nhu nhìn mọi người trong phòng ăn đều nhìn về phía bàn mình, lúng túng vươn tay ra lôi kéo Húc Nhật ngồi xuống.
"Vậy em biết người đàn ông kia
là ai không? Nói cho tôi biết." Húc Nhật đè xuống lửa giận trong lòng,
thanh âm lạnh lùng hỏi Mật Nhu, Húc Nhật giờ phút này liền muốn làm thịt tên đàn ông kia, đáng tiếc đáp án của Mật Nhu dĩ nhiên là phải để cho
anh thất vọng.
"Tôi cũng không biết, đêm đó là
Kính Huyễn uống say mới có thể xảy ra chuyện như vậy, Kính Huyễn đối với người đàn ông kia một chút ấn tượng cũng không có, hiện tại quan trọng
nhất là sau khi Kính Huyễn tỉnh lại sẽ quyết định làm gì." Mật Nhu lo
lắng nói, cô rất lo lắng Kính Huyễn biết mình có đứa bé liệu có chấp
nhận được không.
"Tôi lại hi vọng Kính Huyễn bỏ
đứa bé kia, dù sao ba đứa bé là ai Kính Huyễn cũng không biết, đêm đó
cũng là ngoài ý muốn, Kính Huyễn còn rất trẻ, thanh xuân còn dài, không
thể vì có đứa nhỏ mà phá hủy cuộc đời của mình." Về mặt tình cảm, Húc
Nhật có chút ích kỷ, anh không hy vọng Kính Huyễn có đứa nhỏ sau này sẽ
cự tuyệt mình, Húc Nhật sợ hãi, không biết từ lúc nào, Húc Nhật lại say
mê Kính Huyễn, mặc dù Kính Huyễn ăn mặc rất bình thường, nhưng trên
người cô có một loại mị lực vô hình hấp dẫn chính mình, Húc Nhật không
muốn mất đi Kính Huyễn, cho nên mới phải ích kỷ nói như vậy.
"Nhưng, chúng ta nói thì có ích
lợi gì, quyền quyết định là ở Kính Huyễn, mỗi người chúng ta đều không
quyết định được, bất luận Kính Huyễn có quyết định gì, tôi đều ủng hộ
Kính Huyễn, Kính Huyễn cũng không phải là trẻ con, cô ấy sẽ có suy nghĩ
của mình." Mật Nhu không nghe lời Húc Nhật nói, cầm túi xách trên ghế
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!