Chương 3: (Vô Đề)

Đường Thanh Ý thoáng sững người. Từ Kha mỉm cười, gật gù:

"Ý kiến hay đấy. Hai đứa đi cùng, có thể chăm sóc lẫn nhau."

Phó Hoài Ngôn khẽ cong môi, ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt nàng, như chờ một lời đáp.

Đường Thanh Ý lưỡng lự một lát rồi mới nhỏ nhẹ:

"Chuyện du học là cha sắp đặt, tôi cũng chưa biết chính xác bao giờ đi."

Nàng không nói thẳng, chỉ khéo léo để lộ rằng thời gian sang nước ngoài có lẽ không trùng khớp, khó lòng đồng hành.

Từ Kha quay sang hỏi:

"Hoài Ngôn, cháu đi Mỹ sau khi tốt nghiệp phải không?"

Anh khẽ nghiêng đầu, giọng trầm ấm:

"Vâng."

"Thế thì cũng gần nhau rồi." Từ Kha càng thêm hài lòng, sự nhiệt tình không giấu giếm. "Bác sẽ bàn với cha con bé, để ông ấy đưa cả hai đi cùng, trên đường cũng yên tâm hơn."

"Làm phiền bác quá."

"Cháu là bạn của Vĩ Thư, đừng khách sáo."

Phó Hoài Ngôn vừa cầm lại dao nĩa thì bất chợt cảm thấy dưới bàn có ai đó khẽ đá nhẹ. Anh liếc sang, bắt gặp ánh mắt của Đường Vĩ Thư , trong đó có chút ngờ vực lẫn không vui.

Đường Vĩ Thư quá hiểu mẹ mình. Câu hỏi về chuyện đính hôn tuy có phần thất thố, nhưng chẳng lấy gì làm lạ. Điều khiến anh kinh ngạc chính là bạn thân, người trước nay vốn hờ hững với mọi tiểu thư khuê các, thẳng thừng từ chối bao cuộc mai mối, hôm nay lại để lộ một thái độ khác thường.

"Vĩ Thư." Từ Kha nhanh chóng nhận ra sự trao đổi im lặng giữa hai người, giọng bà thoáng nghiêm:

"Ăn cơm đi."

Chỉ hai chữ ngắn gọn, nhưng đủ để Đường Thanh Ý và anh trai hiểu rõ , mẹ đã ưng ý Phó Hoài Ngôn.

Đường Thanh Ý không ghét anh, nhưng… nàng ngẩng đầu nhìn sang, bắt gặp ánh mắt của Đường Vĩ Thư. Cả hai chẳng cần nói, đều hiểu tâm tư của nhau.

Bữa tối kết thúc, Từ Kha tự mình tiễn Phó Hoài Ngôn ra tận cửa, còn muốn nán lại thêm đôi lời. Đường Vĩ Thư xen ngang:

"Mẹ, mẹ vào nhà nghỉ đi, để con tiễn Hoài Ngôn."

Bà thoáng không hài lòng, song trước mặt khách cũng không tiện trách, chỉ mỉm cười:

"Lần sau nhớ lại đến nhà bác dùng cơm nhé."

"Cảm ơn bác."

Đường Thanh Ý đứng sau mẹ, khẽ cười:

"Tạm biệt anh Phó."

"Tạm biệt cô Đường."

Vì phép lịch sự, hai mẹ con tiễn khách ra cửa. Đường Thanh Ý vừa định thu ánh mắt thì anh bất ngờ ngoái đầu nhìn lại. Ánh nhìn chỉ thoáng qua, rồi bị Đường Vĩ Thư khoác vai kéo đi.

Ra khỏi cổng, Đường Vĩ Thư mới hỏi:

"Hôm nay cậu làm sao thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!