Vân Di nhìn đồng hồ, khó chịu... muộn mất năm phút rồi. Sao lại có người đàn ông nào lại lề mề hơn cả phụ nữ chứ.
" Vân Di... cô đến sớm vậy " Trường Thanh hớt hải chạy đến, lau mồ hồi, mỉn cười nhìn cô.
Vân Di cười trừ " Ha ha, tôi cũng vừa mới đến "
" Thế hả? Làm tôi cứ tưởng bắt tiểu thư đây chứ. Nào, chúng ta mau đi thôi ".
CMN.. lão nương đợi ngươi lâu lắm rồi đấy. Nể nhà ngươi từng đối tốt với chủ thể, chứ không... ta băm vằm ngươi ra.
Nhìn người con gái xinh đẹp đi bên cạnh, Trường Thanh dào dạt tự hào. Ở quản ngục này, ai cũng mơ tưởng đến Vân Di, muốn cô trở thành người của mình. Ấy vậy mà, bản tính của Vân Di quá lạnh lùng, căn bản là không để ai vào mắt. Thế mà, Vân Di lại cho mình một cơ hội, hà hà, rồi cô ta sẽ là của mình nà thôi... sẽ rất nhanh thôi. Trường Thanh nhếch môi, nở một nụ đểu, hết sức kín đáo.
Do đặc thù của công việc nên hai người chỉ có thể đến ăn tối nhà hàng ở gần đây.
Tiếng nhạc du dương, nhẹ nhàng. Bầu không khí lãng mạn kết hợp với ánh điện lung linh trông vô cùng hài hòa.
Vân Di thờ ơ, bỏ một chút thức ăn vào miệng, quan sát người đối diện đang lải nhải không ngừng, quá phiền phức.
" Vân Di, cô thích loại lấy được một người chồng như thế nào?" Trường Thanh gợi ý, rất biết lịch sự, lấy thức ăn bỏ vào bát cho cô.
Vân Di như có như không, nhẹ nhàng đẩy thức ăn mà Trường Thanh bỏ vào, để sang một bên, cười tao nhã " Tôi vẫn chưa có ý định nào? "
" Vậy cô thấy tôi được không? Vừa tốt lại đẹp, bố tôi cũng làm to nữa. Rất hợp gu soái ca của mấy cô " Trường Thanh không tiếc lời nâng mình lên mười mấy tầng mây.
Vân Di "..." bật ngón tay giữa, làm ơm tỉnh mộng hộ tôi.
" Anh Trường Thanh thật biết đùa " cô cười khan hai tiếng, nhấp một ngụm nước.
Trường Thanh nghĩ rằng Vân Di ngại ngùng, liền xua tay, an ủi rất nhiệt tình. " Cô không phải lo về việc xuất thân của cô, không môn đăng hộ đối cũng không sao, tôi không để tâm. Tôi nghĩ, người như cô Vân Di đây sẽ rất hợp làm người phụ nữ của tôi ".
Vân Di "..."
Vân Di bình tĩnh hít thở đều đều, cười tự nhiên nhất có thể, đứng dậy kéo ghế " Tôi vào nhà vệ sinh một chút ".
" Cô cứ đi đi. Lâu mấy tôi cũng đợi ".
Trong nhà vệ sinh, cái cửa bị hành hạ dã mãn, gương mặt mĩ lệ của nó được hàn in một vết lõm đậm sâu.
Vân Di thoải mái rửa tay, lôi thỏi son từ trong túi xách ra, tô điểm thêm một chút vào đôi môi cho thêm phần diễm lệ.
Cô điềm tĩnh mỉn cười, ngồi xuống " Xin lỗi, đã để anh đợi lâu "
" Không sao, chút chuyện vặt vãnh " Trường Thanh đưa cốc nước hoa quả về phía Vân Di " Tôi có gọi cho cô cốc nước ".
" Cảm ơn " Vân Di đỡ lấy, đưa lên đặt xuống. Lại thấy đôi mắt mong chờ của Trường Thanh, miễn cưỡng nâng lên định uống. Mặt cô bỗng nhăn lại, nhưng rất nhanh uống hết vơi nửa.
Gương mặt Trường Thanh giãn ra, hài lòng " Ngon, đúng không?"
" Ừm, rất ngon " Vân Di gật đầu...
" Cho tôi một phòng "
" Quý khách vui lòng đợi một chút " Lễ tân rất chuyên nghiệp trao nhanh cho Trường Thanh chiếc thẻ phòng.
Đợi bóng dáng người đàn ông bước vào trong thang máy. Hai cô lễ tân thì thầm to nhỏ với nhau " Chậc, lại một cô gái lẳng lơ nữa ".
" Đúng vậy, nhìn mặt xinh đẹp thế, bị tia là đúng "...
Trường Thanh xoa cằm, sự đểu giả hiện hết lên trên mặt. Thuốc mê tốt thật, chỉ bỏ một chút ít đã có tác dụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!