Canh năm, trời vẫn còn tối đen như mực, tiếng gà vẫn còn chưa gáy, Vân Di mơ màng ngủ, gương mặt có lẽ mơ thấy gì đó trông vô cùng thỏa mãn.
" Á... á... á ai dám đạp bổn cô nương " Vân Di đau lòng xoa mông, đôi mắt tèm nhèm mở, trừng người đối diện.
" Thí chủ, thứ lỗi cho bần tăng, do bần tăng gọi mãi không dậy nên quyết định lôi người thí chủ cho thí chủ tỉnh ngủ " Mỗ Hiên lạnh nhạt đứng trước mặt Vân Di. " Theo lịch của chùa, giờ Dần phải dậy để làm việc, mong thí chủ thông cảm ".
Vân Di thấy mặt Mỗ Hiên liền dịu xuống, cười hì hì, đứng dậy " Là muội không đúng, không nên bắt sư huynh gọi nhiều như vậy, muội dậy liền "
Ta nhịn...
Vân Di vừa ngáp dài, vừa tưới rau. Thỉnh thoảng đập chết một số côn trùng đáng ghét. Cho chúng chừa, dám cắn cô.
" A di đà phật, mong thí chủ đừng sát sinh vô tội, kẻo tạo nghiệp về sau". Mỗ Hiên đi qua, liếc nhìn nhàn nhạt nói.
Vân Di ".. (ಠ_ಠ).."
Cô thở hổn hển, xách được 2 xô nước bỏ vào vại mà hoa cả mắt, Vân Di chắc chắn là do thể chất chủ thế quá yếu, chứ đối với cô mười xô nước chả nhằm nhò gì, may mà trang phục nhà chùa phát vô cùng thuận lợi. Vân Di đứng dậy xoa cái eo, lau chút mồ hồi trên trán. Ngẩng đầu mới thấy được tia nắng ấm của buổi sớm len lỏi chiếu xuống sân chùa xua tan sương mù dày đặc của buổi đêm, làm cho cô cảm giác khoan khoái, dễ chịu.
Lắng nghe nhịp đập của núi rừng, hòa mình với mẹ thiên nhiên, đâu đó còn nghe được tiếng chim hót. Tuyệt vời.
" Thì chủ, quần áo đang đợi thí chủ giặt " Mỗ Hiên lướt qua, nhắc nhở.
Ta nhịn...
Ta nhịn...
Ta nhịn...... CMN... đậu xanh, ta không nhịn được nữa. Nói quách ngay từ đầu là đang nhằm vào cô đi, việc gì cứ phải cứ phải làm trò mấy cái vụn vặt này. Đúng là tiểu nhân, không xứng đáng làm nam nhi. Chẳng qua chỉ là sờ mó, ăn đậu hũ, làm phiền một chút, việc gì phải thù dai như thế.
Tiểu Hắc "...." ít nhỉ?
Vân Di ngày hôm nay, chạy đôn chạy đáo, hết làm việc, lại nghe giảng giáo lí, còn học võ, rèn luyện leo núi, trồng rau. Chưa kể đến cơm lại khó nuốt.
" Mỗ Hiên, con mau tìm Vân Di cho lão nạp, ta không thấy con bé từ sớm đến giờ " phương trượng vừa niệm kinh vừa nói.
" Vâng, để con "Mỗ Hiên đứng dậy, bước ra ngoài.
" Này thì bắt giặt quần áo này".
" Này thì bắt bẻ này..."
" Này thì cơm khó ăn ".
Mỗi một từ " này " Vân Di đấm thật mạnh vào thân cây để trút giận. Đánh đấm một lúc, cô mới ngồi xuống đất thở dốc, xoa xoa cái bụng đang rống lên biểu tình vì đói. Nhìn bầu trời đêm, không khí thoáng đãng làm cô phấn chấn tình thần hẳn lên. Bao nhiêu cục tức được xả ra hẳn khiến Vân Di dễ chịu vô cùng. Cố lên, nhất định phải cho nam chính biết tay. Cô phủi tay đứng dậy, cười tươi tắn bước đi.
" Sư... huynh " Vân Di giật thót mình khi thấy bóng Mỗ Hiên đứng trước mặt, không tự chủ lùi một bước.
" Sư thầy sai bần tăng đi tìm thí chủ ".
" Huynh... huynh... đứng đây được bao lâu rồi ".
" Từ khi thí chủ bắt đầu hành hạ thân cây vô tội " Mỗ Hiên không biểu cảm đáp.
Định mệnh, thế là ngay từ đầu, hắn nghe tất cả chẳng thiếu từ nào. Thế mà không lên tiếng, thôi xác định rồi. Cô run run.
" Đi thôi "
Ngoài dự đoán của Vân Di, Mỗ Hiên không trách phạt hay nói đạo lí với cô mà lại dẫn cô vào.... nhà bếp..
" Sư huynh, huynh dẫn muội vào đây làm gì? " Vân Di thắc mắc, nhón chân lên ngó thấy Mỗ Hiên đang buộc ống tay áo dài, cho gọn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!