Song Hoàng đơ người, hai mắt cứ thế nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt. Vân Di không giữ nổi nét bình tĩnh liền ôm bụng cười ngặt ngẽo.
" Nhìn anh kìa, anh nghĩ tôi nói thật sao "
Song Hoàng khuôn mặt khôi phục lại, quay ra đặt nốt món còn lại lên trên bàn " Xong rồi. Cô mau ăn đi "
Vân Di có chút bất đắc dĩ nhìn khuân mặt tươi như hoa kia " Anh giận hả "
" Đâu có " Song Hoàng vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.
Vân Di "..." hừ, anh còn lừa ai, mỗi lần làm ra khuân mặt thế y rằng là bùng nổ lửa giận. Chậc, chỉ là gương mặt này thật khó có người nhìn ra.
Cô chẳng màng đến Song Hoàng nhiệt tình ăn uống. Vân Di thở phào đặt đũa xuống, no thật.
Song Hoàng tự động thu dọn đồ, đem hết cả đống bát đũa đi rửa.
" Song Hoàng? "
" Hử " Song Hoàng vẫn đang chăm chú rửa bát đáp lại lời Vân Di.
" Nếu tôi nói... muốn anh thì sao " Vân Di vừa nói vừa dùng ngón tay vuốt dọc theo sống lưng Song Hoàng, giọng vô cùng nỉ non.
Song Hoàng đánh rơi cả cái đĩa đang rửa dở quay đầu lại ngơ ngác nhìn Vân Di.
" Không nghĩ anh Hoàng lại mẫn cảm vậy "
" Vân Di, tôi đang rửa, để lát nữa đùa " Song Hoàng nụ cười có chút vặn vẹo.
" Ai đùa với anh " Vân Di hừ nhẹ, ngồi xuống bắt chéo chân " Tôi thấy hay anh chuyển về đây sống cùng tôi đi. Tôi vừa mắt anh rồi " cô bá đạo nói " Anh thấy sao, đồng ý chứ "
Song Hoàng bước đến bên Vân Di nhìn cô như muốn thu gọn tất cả biểu cảm vào trong mắt của mình " Là em nói nhé "
Vân Di mạnh bạo kéo cổ áo Song Hoàng lại đặt cho anh một nụ hôn nhẹ rồi thả ra, khẽ liếm môi một cái " Tôi... chưa bao giờ rút lại lời nói của mình. Tôi đi thay quần áo, anh đợi tôi"
Đến khi trong phòng bếp còn mỗi mình Song Hoàng, anh bất giác sờ lên đôi môi mình, thừa nhận rằng... anh thật sự muốn hôn lên đôi môi kia lần nữa.
Trên xe cả hai người đều im lặng chẳng ai nói với ai câu gì. Cuối cũng vẫn là Vân Di phá lệ nói trước " Tối nay tôi qua chỗ anh cùng thu dọn đồ chuyển đến nhà tôi "
" Em thật sự muốm tôi sống với em "
Xe đã nhanh chóng dừng trước công ty.
" Anh Hoàng, anh đang lo lắng điều gì "
" Sợ em sẽ ân hận " Song Hoàng tắt máy, nghiêm túc nói.
" Anh biết không, tôi chưa bao giờ ân hận điều gì. Cả kể việc tôi đối với anh. Anh yên tâm, dù quá khứ ai đối xử với anh như thế nào tôi không cần biết, tôi chỉ quan tâm rằng anh chính là tương lai của tôi. Tôi sẽ không từ bỏ anh. Trước giờ Vân Di tôi không bao giờ biết nói không giữ chữ tín "
Mặc dù trước đây, anh còn nghe nhiều lời đường mật hơn từ rất nhiều người phụ nữ khác, xong rồi sao, họ chỉ coi anh là thứ đồ chơi, chán rôi vất. Anh cũng quen rồi.. nhưng không hiểu vì sao anh nghe lời cô nói, thật sự một mực muốn tin đấy là sự thật...
" Nghe lời em, tối nay tôi sẽ chuyển sang nhà em "
Hôm nay là ngày đầu tiên quay MV, nội dung trong MV được Vân Di xây dựng cốt truyện về một chàng trai đang yêu cô bạn thân tri kỉ tuy nhiên anh phát hiện ra chính mình mang bệnh khó chữa. Cố gắng kìm nén trái tim đang kích động vì cô gái mà anh yêu. Anh đứng trên lựa chọn bày tỏ hoặc lặng lẽ chôn sâu tình cảm của mình xuống... cuối cùng chàng trai trẻ đã cố gắng tạo điều kiện cho cô gái tìm kiếm một tình yêu mới và quyết định bóp nát tình yêu nở rộ như một đóa hoa... hoa tàn cũng chính là chàng trai trút hơi thở cuối cùng, anh không hối hận, anh cũng đã nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của cô lần cuối cùng... như vậy cũng đủ rồi. Nhưng một điều anh không biết rằng, cô gái mà anh thầm yêu mến cũng trao trọn trái tim cho anh... hai trái tim cùng hướng về nhau cùng nhịp đập để rồi vì sự lầm lỡ mà để hạnh phúc tuột khỏi tầm tay.
Cảnh quay đầu tiên cứ thế diễn ra vô cùng tốt, thời gian nhanh chóng cũng chuyển dần về tối. Song Hoàng lái xe nhanh về phòng mình, anh và cô cùng dọn dẹp loáng cái đã thu dọn xong.
" Anh ít đồ thật, chả bù cho tôi " Vân Di nhăn mặt nhớ lại núi đồ của mình.
" Em là còn gái mà... uống chút nước đi "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!