Vân Di thờ ơ nói " Cô có chuyện gì mau nói đi, tôi chắc là không đơn giản là mời đi uống nước đâu nhỉ "
Mỹ Hạnh nhấm nháp một chút cafe nhìn Vân Di " Tôi muốn xin lỗi cô vì năm đấy đã nói những lời không phải ".
Vân Di cảm thấy buồn cười, cô có nên thấy vinh dự khi được nữ chính xin lỗi không nhỉ.
Chậc, nữ chính lâu không gặp có khác cũng từ 5 năm trước sau buổi lễ tốt nghiệp. Mỹ Hạnh giờ có không còn nét ngây thơ mà trở nên thành thục, có chút dịu dàng trầm ổn hơn xưa. Vân Di thầm nghĩ có lẽ cô gái bạch liên hoa hồi nào cũng đã vất bộ mặt ấy đi và cảm nhận vấn đề một cách tốt hơn, không còn nông cạn như trước.
" Được rồi, coi như tôi nhận xin lỗi của cô. Tôi đi được rồi chứ "
" Từ từ, thật sự thì tôi mời cô ra đây để có một số chuyện cô cần phải biết... "
Vân Di trâm ngâm chẳng mấy chốc lái xe về công ti. Cô đang bận tâm về những lời nói lúc nãy của Mỹ Hạnh
"... Cô còn nhớ hôm tốt nghiệp không "Mỹ Hạnh phân vân hỏi.
Vân Di vuốt nhẹ vài lọn tóc đang rối của mình, thờ ơ nói " Chuyện quá khứ đã qua thì cho nó qua đi, làm sao phải giữ lại trong đầu "
" Cô thật sự không nhớ " Mỹ Hạnh cau mày, thở dài.
" Cô nên nói thẳng, tôi vốn là một người không thích lòng vòng "
" Được, nếu cô đã nói vậy " Mỹ Hạnh uống nước lấy hơi nói tiếp " Thật ra, hôm tốt nghiệp tôi có tỏ tình với Dương Thuần..." Mỹ Hạnh vội để ý nét mặt của Vân Di, thấy cô gật đầu liền nói tiếp.
"... nhưng cậu ấy từ chối tôi, Dương Thuần nói cậu ấy cũng định hôm nay sẽ thổ lộ với người mà cậu ấy thích... thật ra đối với tôi mà nói thì đó là một điều khá sốc. Cậu ấy yêu ai, cậu ấy không hề có tình cảm với mình ư và vô số câu hỏi cứ thế quanh quẩn trong đầu tôi... đột nhiên hình ảnh của cô hiện lên trong đầu tôi. Mặc dù thực sự không muốn hỏi nhưng vẫn không sao kìm lại. Và tất nhiên là Dương Thuần không nói cho tôi.
Tuy nhiên tôi vẫn hiểu chứ, bởi ánh mắt cậu ấy nói lên tất cả..."
Vân Di cười " Cô kể với tôi làm gì, tôi không có hứng thú nghe câu chuyện thất tình của cô "
" Không, ý tôi không phải thế, cô nghe tôi nói đã nào " Mỹ Hạnh vội thanh minh " Một lúc sau tôi bắt gặp khuôn mặt tái đi của Dương Thuần, gặng hỏi câu ấy cũng không trả lời. Và không hiểu tại sao tối hôm ấy Dương Thuần lại chuẩn bị đồ để ra nước ngoài luôn. Đến gia đình cậu ấy và tôi cũng khá bất ngờ. Tối hôm chia tay cậu ấy uống rất say, nói cũng rất nhiều như " không xứng... hận... không có tình cảm.. lợi dụng... " đến lúc ấy tôi hiểu vì sao cậu ấy quyết tâm đi vậy thì ra là do cô.
Haiz, nói sao nhỉ... ừm... tôi chưa gặp một Dương Thuần như vậy bao giờ... tôi hiểu cô quan trọng đối với cậu ấy như thế nào, có lẽ chính vì vậy tôi hiểu được thế nào là nên buông tay đối với những thứ không thuộc về mình, vì trước giờ tôi luôn cố chấp nên mới có những sai lầm như thế... tôi chỉ muốn nói với cô như thế thôi, bạn trai tôi còn đang đợi ngoài kia, tôi phải đi rồi "
Mỹ Hạnh đứng dậy ngó Vân Di một cái, nói một câu rồi bỏ đi " Tôi nói ra chuyện này không phải để cô tỏ ra thương hại tôi mà mong cô hãy đáp lại tình cảm của Dương Thuần, hôm qua cậu ấy mới về nước. Tạm biệt... "
Kết thúc hồi tưởng nét mặt của Vân Di hơi mệt mỏi. Phiền phước quá đi.
" Tiểu Hắc "
" Kí chủ, có chuyện gì sao " Tiểu Hắc xuất hiện chớp mắt nhìn Vân Di.
" Vì sao tôi giúp Dương Thuần lên trở thành tổng tài, công lược thành công rồi mà vẫn chưa được thông báo xong nhiệm vụ là sao "
Tiểu Hắc ngượng ngùng, hai bàn tay mèo mềm mại ăn năn chọc chọc vào nhau tỏ vẻ đáng thương " Xin lỗi kí chủ, cô có thêm nhiệm vụ phụ tuyến nữa "
Vân Di ".. = =.. " Tiểu Hắc lần nào bày ra cái mặt này là y rằng có chuyện xin xỏ, hừ, được rồi cô không thể nào cưỡng nổi cái mặt mèo long lanh dễ thương kia " Nhiệm vụ là gì? "
Tiểu Hắc thấy kí chủ mình ngầm đồng ý thì vui vẻ, cái đuôi vì thế cũng ve vẩy theo, không uổng công nó bày kế đáng thương " Nhiệm vụ của kí chủ phải kết hôn với Dương Thuần, khi kết hôn xong cô có thể hoàn thành thế giới thứ nhất "
Vân Di xoa thái dương, thở dài đầy bất lực " Được rồi, cậu mau đi đi "
Tiểu Hắc vừa biến mất, Vân Di vừa bước vào công ti, tiếp tân liền báo với cô " Boss, có người vừa tìm cô, hình như là bên đối tác vừa kí hợp đồng "
Vân Di gật đầu, trong đầu nghĩ tại sao không thấy Tuấn Trần liên hệ gì với cô
" Alo, thư kí Trần, cậu đang ở đấy, sao bên đối tác gặp mặt mà cậu không thông báo lịch cho tôi... được... tôi biết rôi "
Vân Di tắt máy, trong mắt không giấu gì một tia nghi ngờ. Vì sao việc đối tác sang bên công ti mà thư kí Trần cũng không hề biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!