Vân Di ngáp dài, vươn vai thoải mái đứng dậy, đưa mắt lạ lẫm nhìn xung quanh. Ở đây là đâu? Sao toàn màu trắng xóa thế này? Tính chọc mù mắt lão nương hả?
Vân Di xoa xoa cổ, mệt mỏi thấy rõ trên gương mặt, cô nhớ rõ cô đang ngủ gật ở phòng làm việc cơ mà! Thế quái nào mà đã lạc trôi đến tận đâu thế này?
" Kí chủ! Chào cô!".
Giọng non nớt, vạn phần dễ thương vang lên trong một khoảng không yên tĩnh, khiến cho Vân Di bị dọa sợ có chút giật nảy mình. Cô cảnh giác liếc xung quanh, cố gắng linh hoạt tìm chủ nhân của tiếng nói vừa rồi.
" Kí chủ! Bên trên!".
Nghe vậy, Vân Di vội vàng ngẩng đầu lên, đồng tử của cô bỗng co rút lại. Cô... đang nhìn thấy cái gì thế này... một con mèo đang bay?
Vân Di không tự chủ mà kích động đến tột độ. Mèo biết bay đấy! Là mèo biết bay đấy! Rất lạ a~ Ực! Không những vậy đây còn là một bé mèo đen rất moe nữa chứ! A! Lão nương thật muốn cưng nựng nó mà.
" Kí chủ! Thỉnh cô lau nước miếng của mình đi! Nhìn cô đáng sợ quá " hệ thống nhỏ thu hết biểu hiện trên khuôn mặt của vị kí chủ mới. Nó khẽ rùng mình một cái.
Vân Di cười ngượng ngùng " hì hì " hai tiếng, rất tự nhiên mà lau đi.
" Tiểu khả ái! Mau... mau mau đến đây cho ta ôm ngươi một cái a~ Nào... nào! Đừng sợ! Cục cưng lại đây nào! Lão nương sẽ yêu thương ngươi " khóe miệng Vân Di cong lên tạo nên một nụ cười hết sức ngọt ngào. Cô vẫy vẫy con mèo phía xa, xong còn dang tay ra, ánh mắt đầy mong chờ hướng đến mèo nhỏ.
Dưới con mắt của hệ thống, gương mặt hiện giờ của Vân Di chính là hiện thân của một kẻ đáng sợ. Nó không tự chủ bay lùi ba bước, nhấc cánh bay cao thêm một chút, đến khi cảm thấy đảm bảo khoảng cách độ an toàn giữa kí chủ mới và nó mới thôi. Máy móc sớm bị câu nói cùng hành động của Vân Di làm cho lành lạnh mất mấy phần. Lẽ nào kí chủ là một tên biến thái chính hiệu.
Tiểu Hắc ho nhẹ, hít một hơi, sốc lại tinh thần. Lúc bấy giờ nó mới bình tĩnh cất cái giọng dễ thương có phần nghiêm túc để giới thiệu.
" Khụ... khụ... Xin chào kí chủ! Chào mừng cô đến với không gian hệ thống. Tôi tên là Tiểu Hắc được thiết kế dưới dạng một chú mèo đen giảm bớt gánh nặng máy móc.... "
Tiểu Hắc đen mặt, thở hắt ra "... Kí chú, cô làm ơn đừng đưa cái dây nhỏ trước mặt tôi được không? Tôi mặc dù trông giống hình dáng mèo nhưng không đồng nghĩa tôi là mèo con đâu ".
Không biết Vân Di kiếm đâu ra sợi dây nhỏ ngoe nguẩy trêu Tiểu Hắc. Cố gắng thu hút sự chú ý của nó, trong đầu hình dung cái vẻ mặt thích thú vờn dây của bé mèo nhỏ. Ai ngờ! Con mèo nhỏ vô tâm, lạnh lùng này lại hất luôn cho cô xô nước lạnh, làm cảm xúc đang hưng phấn tụt dốc không phanh.
Thấy kí chủ mình tỏ vẻ đáng thương, ủ rũ ngồi cắn áo một góc, ý muốn nói rằng tại sao ngươi lại phũ phàng như thế!
Tiểu Hắc cũng có chút mủn lòng. Nó thở dài thườn thượt, mặt có chút bối rồi. Thôi được là lỗi do nó! Như thế đã được chưa? Tiểu Hắc bất dĩ, bay gần xuống. Giọng nói có chút ăn năn.
" Kí chủ, cô không sao chứ, tôi xin lỗi... A a a... kí chủ... kí chủ... tay cô... đang sờ đi đâu thế? Đừng... chỗ đấy rất nhạy cảm... Kí chủ!... mau buông tôi ra...A... đừng sờ tai tôi... đừng... "
Tiểu Hắc trong một giây mất cảnh giác, liền bị vị kí chủ giảo hoạt nào đó tóm sống. Mới đầu nó ra sức phản kháng nhưng sau cùng bị sức mạnh của Vân Di kìm giữ, Tiểu Hắc rốt cuộc chỉ biết yếu ớt kêu cứu. Một lúc sau bất lực cũng chào thua Vân Di, phó mặc cho cô sờ soạng khắp người mình...
" Kí chủ! Sao cô không hỏi mình tại sao lại xuất hiện ở đây?".
Vân Di ngáp dài lười biếng thả Tiểu Hắc ra, cô bật cười, thờ ơ nói.
" Tôi còn có thể hỏi gì được nữa! Chuyện chẳng phải đã rõ như ban ngày còn gì. Tôi bị xuyên không a~ Ở đây có hệ thống, đoán chắc phải đi làm nhiệm vụ rồi! Còn thân thể của tôi à? Adyzoo! Có thể đang bất tỉnh hay mắc phải bệnh gì phải nhập viện! Tôi nói đúng chứ hệ thống quân Tiểu Hắc dễ thương?".
Tiểu Hắc trợn tròn mắt, ngạc nhiên không thôi. Nó cứ tưởng rằng kí chủ mới này sẽ giống như mấy người kí chủ cũ của nó. Sẽ la hét ầm ĩ hoặc đặt câu hỏi linh tinh gì đó. Ấy thế mà kí chủ mới trông có vẻ như không lo lắng hay sợ hãi gì, thậm chí còn chẳng thèm đặt lấy nổi một câu hỏi. Tiểu Hắc gật gù, được, ngoại trừ có vẻ hơi biến thái ra thì đúng là không uổng công người mà nó thấy chọn.
Tiểu Hắc mặt nghiêm lại, cất giọng đều đều cố gắng giải thích một lần ngắn gọn, hết sức súc tích cho Vân Di nghe.
" Nếu kí chủ đã nói thế thì tôi xin giải thích lần nữa. Thân thể của cô hiện đang trong trạng thái sống thực vật vì bị ung thư máu giai đoạn cuối. Nếu cô hoàn thành xong nhiệm vụ thì cô sẽ được hoàn toàn khỏi bệnh và bắt đầu cuộc sống còn đang dang dở ".
Được sống lại sao?
Vân Di phì cười, cô tặc lưỡi, chống cằm an tĩnh mà ngồi tiếp thu bé mèo đang thao thao bất tuyệt không biết chán.
Hửm! Nghe món quà có vẻ hấp dẫn đấy chứ! Không đến nỗi tệ.
"... Nhiệm vụ của cô là xuyên vào từng thế giới giúp nam chính thay đổi kết cục hoặc bị hắc hóa và chiếm đóng tình cảm. Đến mỗi thế giới thì tôi sẽ giúp kí chủ cung cấp thông tin của thế giới đấy. Còn nữa để tiện hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống tôi sẽ giữ nguyên tên của cô qua từng thế giới. Về quà tân thủ... ".
" Được rồi " Vân Di trực tiếp cắt ngang, tùy ý mà phẩy phẩy tay. Cô đứng phắt dậy, vươn vai. Nom chừng là rất hào hứng, nhiệt tình lắm " Tôi đã hiểu! Mau đưa nhiệm vụ cho tôi. Còn quà tân thủ thì cứ vất tạm hộ vào túi đồ ấy ".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!