"À, bà Hopper, tôi cần nhắc nhở bà một chút. Tôi nghĩ trò Hopper cần một cây đũa phép thích hợp, điều này mới là tốt cho trò ấy" giáo sư Snape hướng về phía Blaise nhẹ gật đầu, nhưng lại liếc mắt nhìn tôi một cái. Sau đó lạnh nhạt dùng sức đóng cánh cửa phía sau chúng tôi.
Blaise với vẻ mặt ngỡ ngàng quay đầu nhìn cánh cửa, lại hỏi tôi: "Người đó là chủ nhiệm nhà Slytherin sao?"
Tôi ỉu xìu nói: "Đúng vậy."
Blaise suy nghĩ nói: "Con nói… ông ấy là một người rất hòa nhã điềm đạm?"
Tôi nhịn không được rùng mình một cái. Muốn phản bác lại, chợt nhớ ra hồi Giáng sinh… để cô yên tâm, tôi đã nói như thế.
Tôi vừa định cười thì nhìn thấy chỗ cô cùng ông chú Walker vừa tranh cãi.
Bây giờ tôi mới phát hiện, đây cũng là nơi cô đã gặp nguy hiểm vào năm ngoái.
Nơi này nhìn như không có chuyện gì xảy ra. Mảnh kính vẫn ở trên cửa sổ, đồ đạc không có bừa bãi, trên mặt đất không có máu mũi của tôi.
Cũng giống một năm trước sau cái đêm kinh khủng ấy.
Blaise theo ánh mắt của tôi nhìn lại, hiểu được tôi đang nghĩ đến điều gì. Cô nắm thật chặt tay tôi và nói: "Đi thôi."
Tôi kéo tay cô vào nhà, trong lòng bỗng nhiên nặng nề hơn.
Chung tôi vừa vào nhà, Blaise kéo tôi đến gần cái bàn.
"Sylvia, chúng ta cần nói chuyện."
Tôi bị cô đẩy lên ghế tựa, cúi đầu lo lắng.
"Mẹ đoán, con hiện tại rất áy náy đúng không?"
Đúng vậy, đương nhiên.
Tôi cúi đầu. Cô dịu dàng nói: " Nhìn mẹ. "
Tôi ngẩng đầu lên, cô nhìn chăm chú vào mắt tôi : " Con có biết, con quan trọng như thế nào đối với mẹ không ? Con biết mẹ sẽ không rời khỏi con. Thực tế là từ xưa đến nay đều có phù thủy kết hôn với Muggle, điều này chứng tỏ Phù thủy và Muggle vẫn có thể sinh hoạt cùng nhau đúng không? "
Cô lại hỏi tôi : " Con nghĩ mẹ là người như thế nào? "
Tôi thành thật trả lời : " Mẹ là người tuyệt nhất thế giới này. "
Cô nở nụ cười : " Đúng vậy, hơn nữa mẹ còn trẻ, mẹ mới hai mươi bảy tuổi. Một ngày nào đó mẹ sẽ tìm được một người đàn ông yêu mẹ và cũng thật lòng thích con. Con không tin tưởng sức quyến rũ của mẹ sao ? "
Cô chớp mắt với tôi.
Cô không muốn tôi buồn… Mặc dù không thể không rời khỏi Walker nhưng điều này đối với cô có lẽ là rất khó khăn.
Vì thế, tôi cố gắng nở nụ cười.
Walker không trở lại… hoặc có lẽ đã trở lại nhưng Blaise đã giải quyết xong.
Ngày kế tiếp, Blaise bận… bận tìm việc làm. Cô rất may mắn đã tìm được một công việc người mẫu tạm thời. Nội dung công việc là mặc quần áo và đứng trong tủ kính cửa hàng, mỗi ngày làm tám giờ và trong vòng hai mươi ngày.
Còn một tuần nữa là hết tháng tám, trường học gửi thư đến, trên thư viết những tên sách năm hai cần.
Trên thư viết:
Lang Thang Với Ma Xó của Gilderoy Lockhart
Giải Lao Với Nữ Thần Báo Tử của Gilderoy Lockhart
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!