1 phút sau.
Cửa thang máy đóng lại, bắt đầu di chuyển.
Trong không gian kín bưng, thi thoảng Cố Thần Phong liếc nhìn Từ Đồ Nhiên bên cạnh, nhịp tim như nổi trống.
Chỉ mới 1 phút trước, cậu ta bị cô yêu cầu cùng xuống thang máy chung, thế là cả hai bước vào thang máy.
Chẳng ai biết tại sao Từ Đồ Nhiên lại chỉ định cậu ta mà không cần nghĩ ngợi.
Đây rõ ràng là một chuyện cực kỳ mạo hiểm với cô, nếu Cố Thần Phong là ác quỷ thì khi xuống tới tầng hầm, người xui xẻo sẽ là Từ Đồ Nhiên.
Mãi tới khi hai người bước vào thang máy vẫn có người nhỏ tiếng phản đối, cảm thấy nên bàn bạc lại cho kỹ; bản thân Cố Thần Phong cũng cực kỳ bất an.
Cậu ta không băn khoăn về thân phận của mình — Vì tất nhiên là cậu ta là con người rồi.
Nhưng thực sự Cố Thần Phong lại không biết Từ Đồ Nhiên chọn mình là tại làm sao…
Dù thế nào cũng không thể vì… sức mạnh của… tình yêu được đâu nhỉ?
Cố Thần Phong nhớ lại lời tỏ tình khiến ai nấy đều bất ngờ mấy ngày trước, nhịp tim trở nên nhanh hơn.
Ủa, mà sao trong thang máy lại sáng thế này?
Cậu ta khó chịu đứng trong góc, dè dặt mở miệng: "Ờ thì, sao lại chọn tôi thế?"
Từ Đồ Nhiên: "?"
"Cậu… Sao lại dám chắc tôi không phải là ác quỷ?" Cố Thần Phong nói, "Lỡ tôi là…"
"Cậu không phải." Từ Đồ Nhiên không cần suy nghĩ, "Tôi biết mà."
Trong đầu cô vẫn còn nguyên những tài liệu mà hệ thống đã bí mật đưa cho, Cố Thần Phong là mối tình sâu đậm của nguyên thân, tên được viết rõ ràng trong thiết lập nhân vật của cô ấy — Từ Đồ Nhiên không nghĩ rằng trò board game quái quỷ này có thể trâu bò tới mức chỉnh sửa luôn cả mớ tài liệu này.
Hơn nữa trừ cậu ta ra, nhưng người khác không hề xuất hiện trong tài liệu.
Chuyện này đồng nghĩa với việc tài liệu này rất đáng tin cậy.
Vì thế Từ Đồ Nhiên mới chỉ định cậu ta.
Cô cần một con người đi cùng xuống tầng hầm, mà Cố Thần Phong là lựa chọn duy nhất của cô.
Cố Thần Phong nghe câu trả lời của cô thì chẳng biết đã hiểu lầm gì mà biến sắc vài lần, tai hơi ửng đỏ.
"Đúng rồi." Nhưng lúc này, Từ Đồ Nhiên lại bất chợt nói, "Cậu có muốn biết lúc đó tôi nhìn thấy gì không?"
"… Hả?"
Câu nói chẳng đầu chẳng đuôi khiến Cố Thần Phong không tài nào hiểu nổi.
Ngay lúc đó, thang máy dừng lại.
Từ Đồ Nhiên nhìn Cố Thần Phong trong chốc lát rồi chợt im lặng khẽ gật đầu, không chút do dự đẩy cậu ta vào thang máy rồi đưa tay định đóng cửa lại.
Cố Thần Phong giật mình, vội vươn tay giữ cửa: "Này, đợi đã, vừa rồi cậu nói thế là sao —"
"Không có gì, kiểm tra tí thôi." Từ Đồ Nhiên nhẹ nhàng nói, "Tôi cần ở trong thang máy.
Đừng sợ, rất nhanh sẽ quay lại thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!