Chương 7: (Vô Đề)

Theo quy ước khi nãy, Cố Tiểu Nhã chỉ định Từ Đồ Nhiên là người thực hiện thử thách.

Cô ta vẫn thấy rất ngượng ngùng, đỏ mặt liên tục xin lỗi Từ Đồ Nhiên.

Tất nhiên là Từ Đồ Nhiên không nghĩ gì, vì đây là cơ hội cô giành để tranh thủ kiếm điểm mà.

Cô cúi người theo yêu cầu của thẻ sự kiện, một bóng đen quỷ dị lại bắt đầu xuất hiện trước mặt.

Nó đứng trên cầu thang gỗ cũ kỹ, dù cả người đều đen thui nhưng vẫn tỏa ra không khí lạnh và cảm giác bí bách, mạnh mẽ hơn cả khi trước.

Từ Đồ Nhiên cố tình để ý tới những bước đi của nó, lúc phát hiện vị trí của nó thấp hơn một chút so với lần trước cũng chẳng có gì ngạc nhiên.

Nói cách khác thì nó đang tiến gần tới sảnh lớn hơn.

Từ Đồ Nhiên không cảm xúc nhìn nó chằm chằm, theo thông lệ dựng một ngón tay giữa.

Sau khi nghe âm thanh thông báo trong đầu mới hài lòng đứng dậy.

Lần khiêu chiến thứ hai thành công, Từ Đồ Nhiên trong mặt mọi người đã trở nên vô cùng đáng tin cậy, địa vị cũng lên thành cao nhất.

Dù mọi người đều không tỏ thái độ gì, nhưng từ biểu hiện của họ Từ Đồ Nhiên cũng biết được những lần mình kiếm điểm sắp tới đều ăn chắc rồi.

Chỉ có một ngoại lệ duy nhất là Cố Thần Phong.

Sau khi Cố Tiểu Nhã rút được thẻ sự kiện, Cố Thần Phong cũng rút được một thẻ loại đó.

Khác với chị mình, cậu ta quyết định đích thân hoàn thành thử thách.

Dù sao cũng là cơ hội để kiếm điểm nên Từ Đồ Nhiên vẫn cố gắng tranh thủ một chút.

Cố Thần Phong nghe thế liền nghiêm túc nhìn cô, thở một hơi thật sâu rồi như hạ quyết tâm:

"Tôi biết để cậu làm thì sẽ an toàn hơn, nhưng tôi không muốn mang ơn cậu.

Tôi thật sự không phải người cậu đang tìm đâu, cậu không cần thiết phải vì tôi mà làm như thế."

Nói xong, không đợi Từ Đồ Nhiên phản ứng lại, cậu ta chuẩn bị tư thế sẵn sàng rồi cúi người xuống luôn.

Chỉ còn Từ Đồ Nhiên đứng đó mờ mịt.

Gì vậy, ý gì đây? Cái gì mà "không phải người cô đang tìm" chứ? Chẳng lẽ thiết lập mối tình sâu đậm viết trong cốt truyện là giả à?

Từ Đồ Nhiên khó hiểu mãi không thôi nên dứt khoát bỏ không nghĩ nữa.

Còn bên kia, Cố Thần Phong đang cố gắng duy trì tư thế lại đột nhiên trợn trừng hai mắt, nhìn lướt qua cũng biết cậu ta đang run rẩy.

Từ Đồ Nhiên biết hơn 50% là cậu ta đã thấy bóng đen kia rồi.

Không thể không nói, sức chịu đựng của Cố Thần Phong vẫn tạm chấp nhận được.

10 giây đó, cậu ta có thể đứng vững được — Nhưng rõ ràng lại dài đằng đẵng.

Lúc ai đó nhắc cậu ta rằng nhiệm vụ đã kết thúc, cậu ta gần như đứng hình, lúc tỉnh táo lại thì gần như bùng nổ.

"Thứ, thứ đó —" Cậu ta chỉ tới hướng cầu thang, dù là ngón tay hay giọng nói đều run lẩy bẩy, "Có phải vừa rồi các cậu cũng nhìn thấy…"

"Này!" Từ Đồ Nhiên thấy tình thế không ổn nên vỗ tay một cái thật lớn, "Bình tĩnh đi! Im lặng!"

Lúc này Cố Thần Phong mới tỉnh táo hoàn toàn, vội ngậm miệng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!