5 phút sau, ở căn tin số 3 của Đại học A.
Lúc này không phải giờ cơm nên trong căn tin rất ít người. Nhờ thanh toán trực tuyến và "bán manh", Từ Đồ Nhiên mua được mấy miếng bánh táo gai và 3 cốc đồ uống từ cửa hàng nhỏ xây trong căn tin, rồi bưng tới một góc.
Trên bàn ở góc, Dương Bất Khí đang khoanh tay, nghiêm túc nhìn thiếu niên ngồi đối diện. Thấy Từ Đồ Nhiên đặt đồ uống xuống, anh vội nói cảm ơn rồi lại tiếp tục nghiêm mắt nhìn.
"Được rồi, giải thích tí đi. Sao cậu lại ở đây? Cậu nghe ngóng về trường học của cô ấy làm gì?"
"Còn nữa. Sao cậu biết trường cấp 3 của tôi." Từ Đồ Nhiên lấy ra một miếng bánh táo gai rồi thuận bổ sung, "Cậu lấy tin này từ đâu ra?"
"Nguồn tin... thì là nghe người ta nói ấy." Khuất Miên ngượng ngùng nói, "Trước đây tôi có hóng chuyện về Học viện Kim Hương Thụ trên các diễn đàn, có người nhắn tin riêng nói với tôi là học chung trường cấp 2 với chị, sau đó thì chị chuyển tới Kim Hương Thụ. Với lại anh ta cũng thi đậu Đại học A, lúc rà danh sách có thấy chị."
Cái tên Từ Đồ Nhiên này không phổ biến nên rất có thể là cùng một người.
Nhưng Khuất Miên chỉ có bấy nhiêu thông tin mà thôi. Người nói chuyện với cậu ta cũng chẳng quen biết gì Từ Đồ Nhiên, chỉ có ấn tượng với cô chút ít. Vì thiếu thông tin liên lạc, cậu ta chỉ có thể ngu ngốc chọn cách ngồi đợi ở Đại học A, thử vận may.
"Nhưng tôi thật sự không phải người xấu đâu." Khuất Miên vội nói, "Tôi thực sự không còn cách nào khác nữa... Tôi không tìm được ai khác để hỏi hết..."
Từ Đồ Nhiên và Dương Bất Khí nhìn nhau một chút rồi đặt mạnh cốc đồ uống trong tay xuống bàn: "Vậy tại sao cậu lại muốn nghe ngóng về trường này?"
"..." Khuất Miên mấp máy môi, tai lập tức đỏ bừng lên, sau vài giây mới nhỏ giọng nói, "Là thế này. Lúc nghỉ hè tôi có tới thư viện thành phố rồi gặp một cô gái. Dù chúng tôi tiếp xúc không nhiều nhưng lại rất hợp nhau..."
"Bỏ đầu bỏ đuôi, nói khúc giữa đi." Dương Bất Khí kiên nhẫn hút một ngụm trà sữa, "Đừng nói là cậu gióng trống khua chiêng như thế chỉ để tìm một cô gái thôi đấy nhé?"
"Nói ngắn gọn thì đúng là thế, nhưng không giống như anh nghĩ đâu." Khuất Miên gãi đầu, "Vấn đề... Ừm, vấn đề là..."
Cậu ta tặc lưỡi một cái rồi nhắm tịt mắt lại, nói thẳng: "Vấn đề là em đang nghi ngờ thực chất Học viện Kim Hương Thụ là một tổ chức MLM*, hơn nữa bản chất là xấu, chuyên ra tay với các cô gái. Cô gái mà em thích kia đã bị chúng khống chế rồi! Không chỉ có thế, chúng còn uy h**p tới sự an toàn cá nhân của em nữa!"
(*) Mô hình kinh doanh đa cấp.
Nói xong, cậu ta lấy một tờ giấy ra đập thẳng xuống bàn: "Đây là bằng chứng!"
Tờ giấy đó trông giống như một tấm thiệp chúc mừng, bên ngoài vàng chói, ngay giữa vẽ một logo như một gốc cây nhỏ đang vươn cành và lá ra xung quanh.
Từ Đồ Nhiên cầm lấy tờ giấy, giở ra, nét mặt lập tức trở nên vi diệu: "Thư mời nhập học?"
"Đúng, đúng thế." Khuất Miên nghiêm túc gật đầu, "Tôi với Phương Tỉnh... À, là cô gái mà tôi thích ấy, quen nhau vào đầu tháng 7. Trước đây cô ấy học ở trường cấp 3 trọng điểm của khu mình. Kết quả là hồi cuối tháng 7, cô ấy bỗng nói với tôi là sắp chuyển trường tới Kim Hương Thụ... Hai người nghĩ thử đi, đang lớp 12, lại còn ngay tháng 7 nữa. Ai mà lại chuyển trường vào lúc này cơ chứ?
Lại còn nhập học ngay nữa chứ?"
Phương Tỉnh nói với cậu ta là trường mới có khóa huấn luyện trong ngày nghỉ nên phải vào ký túc xá sớm hơn. Dù thấy lạ nhưng cậu ta thấy Phương Tỉnh có vẻ rất vui nên cũng không nói gì — Hơn nữa gia cảnh của Phương Tỉnh không tốt nhưng thành tích lại cực giỏi. Nghe nói học viện nữ quý tộc đó ưu tiên tuyển cô ta vì thành tích đặc biệt, hứa hẹn một suất học bổng lớn, nếu thi đại học xuất sắc sẽ thêm học bổng nữa.
Chuyện kiểu này ở chỗ họ trước đây cũng có. Trường tư đào học sinh giỏi vì thành tích tốt về... Xem ra cũng có vẻ hợp lý.
Nhưng Khuất Miên vẫn âm thầm để ý, từ khi đó đã bắt đầu nghe ngóng chuyện về Học viện Kim Hương Thụ. Đồng thời cậu ta cũng chú ý giữ liên lạc với Phương Tỉnh. Tuần đầu tiên chẳng có vấn đề gì, tới tuần thứ hai, tần suất Phương Tỉnh trả lời cậu ta giảm hẳn, giọng điệu lúc đáp lại cũng hơi kỳ quái.
Mà mới tuần trước đây, Phương Tỉnh hoàn toàn mất liên lạc. Cũng trong tuần đó, trong hộp thư nhà Khuất Miên phát hiện thư mời nhập học này.
"... Đúng là lạ thật." Từ Đồ Nhiên quan sát thư mời nhập học, ánh mắt trở nên vi diệu, "Thư mời này đúng là gửi cho cậu..."
Nhưng Kim Hương Thụ rõ ràng là trường nữ mà.
"Đó chính là chỗ quỷ quyệt nhất của tổ chức đa cấp này!" Mặt Khuất Miên lại càng đỏ hơn, hai bàn tay đặt trên bàn siết chặt lại, "Chắc chắn chúng đã biết tôi đang dò hỏi về chúng. Chúng đang đe dọa tôi. Ý nghĩa của tờ giấy này là, nếu tôi còn dám chen vào thì chúng sẽ — Thiến tôi."
"Khụ!" Dương Bất Khí bên cạnh không kìm được mà suýt chút bị sặc trà sữa.
"Gì vậy? Em nói gì sai sao? Nếu không thì một trường nữ gửi thư mời nhập học cho em làm gì. Đây rõ ràng là đang uy h**p, khiêu khích trắng trợn, âm mưu của tổ chức đa cấp này tuyệt đối không đơn giản chút nào."
Từ Đồ Nhiên: ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!