Chương 49: (Vô Đề)

[Kẻ đó kết bạn với ta khi ta chưa bị khóa.]

[Hắn nói với ta, nếu sau này có người tới nhà kho tìm hàng có khuynh hướng Biết tuốt, ta có thể đọc thử. Nếu phát hiện khách hàng đọc được từng là một người chết thì đó chính là cơ hội của ta. Phải bắt lấy, sẽ có cơ hội phá bỏ phong ấn.]

[Có tin hắn không á? Thực ra không tin hoàn toàn. Ta đã thử đọc hắn rồi, kết quả là bút bị nổ tung, phải nghỉ ngơi rất lâu.]

[Thật sự không nói ra được. Nói ra là ta sẽ bị nổ lần nữa. Thật đấy.]

[Nếu sớm biết kết cục thế này, có đánh chết ta cũng chẳng tới.]

[Sau đó? Sau đó thì ta bị khóa số. Khoảng nửa năm trước, mấy người kế bên quản lý lại thiết bị mạng nên chặn hết wifi ta xài ké, thế là ta không lên mạng được nữa.]

...

Trong khu vườn nhỏ của viện Từ Tế.

Dương Bất Khí ngồi dưới giàn hoa tử đằng, nghiêm túc lật xem hết quyển vở trong tay, sắc mặt rất nghiêm túc.

"Phần nội dung này đều là thật." Anh thận trọng nói, sau đó nhìn sang Từ Đồ Nhiên, "Nhưng mà... Cô có chắc đây là thứ tôi có thể xem được không?"

Không bàn những chuyện khác, những dòng chữ trong này rõ ràng dính dáng tới không chỉ bút của Bút Tiên mà còn cả bí mật của một người nữa.

Từ Đồ Nhiên đang chăm chú xới kem ba màu, nghe vậy cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Đã đưa cho anh rồi thì tất nhiên anh có thể xem. Nhưng có một số việc anh đừng hỏi thẳng mặt tôi, anh có hỏi tôi cũng không tiện nói đâu."

Cô biết Dương Bất Khí đang nói tới câu "người chết" kia. Thực ra cô cũng từng băn khoăn về việc này, nhưng cuối cùng vẫn muốn đưa cho Dương Bất Khí nghiệm chứng.

Một mặt, cô cần xác nhận càng nhiều càng tốt những thông tin lấy được từ bút của Bút Tiên, mặt khác cũng là vì tin tưởng Dương Bất Khí.

Cô với Dương Bất Khí đang ở trong một thế cân bằng vi diệu khi nói tới "bí mật". Hai người đã biết một vài bí mật riêng của nhau, bản thân họ cũng rất rõ người kia vẫn còn một số bí mật nữa vẫn chưa công khai.

Biết nhưng không đào sâu, đó là một sự ăn ý ngầm của họ. Nói thẳng thì trạng thái này khiến Từ Đồ Nhiên rất dễ chịu, dù sao lúc nào cũng phải giấu giếm cũng là một chuyện cực kỳ phiền phức mà.

Từ một mức độ nào đó, thực chất Từ Đồ Nhiên vẫn rất hy vọng Dương Bất Khí có thể nhìn thấu được việc mình "xuyên" tới. Hoặc chí ít là nghĩ tới hướng đó — Theo thông tin trước mắt, có kẻ đã sớm dự đoán được sự hiện diện của cô. Vậy ngược lại, cô đến cũng có thể là một thông tin quan trọng.

Tiếc là vì cái "Quy tắc xuyên sách" gì đó cản trở nên cô không thể gợi ý tới việc này được. Dù hiện tại Từ Đồ Nhiên vẫn còn khá ngờ hoặc với chuyện này, nhưng trước khi xác định được sự thật việc mình "xuyên tới", cô tạm thời vẫn nên làm theo quy tắc để tránh rủi ro thôi.

Nhắc mới nhớ, bây giờ đã là cuối tháng 7, mùa hè trôi đi hơn nửa rồi... Theo diễn biến của tiểu thuyết nguyên tác, bấy giờ nam nữ chính nguyên văn đã gặp nhau. Nói cách khác, cốt truyện thật của tiểu thuyết đã bắt đầu...

Nhưng chuyện này đâu liên quan gì tới mình nhỉ?

Từ Đồ Nhiên mông lung nghĩ. Theo số tài liệu ít đến đáng thương về nguyên tác, cô sẽ phải đợi 1 năm sau mới gặp được nam chính nguyên văn, vậy là sau khoảng thời gian đó mới được lên sóng tiếp.

Cô lẳng lặng suy nghĩ, cuối cùng vét hết mớ kem cuối cùng. Bên này, đúng như Dương Bất Khí đoán, Dương Bất Khí nghe xong câu trả lời của cô thì không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu tỏ ý mình đã hiểu.

"Những nội dung này đều là nói thật hết." Anh tập trung sự chú ý lên quyển vở mà Từ Đồ Nhiên đem tới lần nữa, trên trang giấy đều là bút tích màu đỏ của cây bút, "Kể cả việc nó dùng QQ để truyền giáo... Khụ."

Anh hắng giọng một tiếng, miễn cưỡng đè h*m m**n mỉa mai lại rồi nói: "Nhưng sao tôi cứ thấy có gì đó không đúng."

"?" Từ Đồ Nhiên vứt hộp kem vào thùng rác bên cạnh, "Nói rõ ra xem nào?"

"Tôi cũng không thể nói rõ được, chỉ là có cảm giác thôi..." Dương Bất Khí khẽ nhíu mày, "Trước đây cô có nói kẻ sai khiến Nhà ma số 71 mai phục mình đã nói thẳng với nó là cô "rất ngon". Nhưng hắn lại nói với bút của Bút Tiên là cô có thể giúp nó tháo gỡ phong ấn."

"Nói cách khác, hắn đã không hề chỉ thị cho nó cụ thể là phải làm hại cô. Thậm chí theo kết quả sự việc thì..."

"Nó còn giúp tôi nữa." Từ Đồ Nhiên nhẹ nhàng tiếp lời.

Dương Bất Khí kinh ngạc nhìn cô: "Cô cũng phát hiện ra à?"

"Ừm." Từ Đồ Nhiên gật đầu, "Thực ra trước đây tôi có nghĩ tới. Nếu trong sự cố lần này mà không có bút của Bút Tiên thì chúng ta sẽ ra sao đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!