Chờ đợi.
Từ Đồ Nhiên luôn nhớ điều này.
Ngay sau khi Nhà ma số 71 hiện hình, Bồ Hàm vừa tới nhà đã vô thức đọc nó — Khi ấy anh ta có nhắc tới chữ "chờ đợi" này.
Theo lời của anh ta, Nhà ma số 71 luôn phục kích trong căn nhà này, dù khống chế anh nuôi cô nhưng lại lần lữa mãi không hề ra tay hại người chính là vì nó đang "chờ đợi".
Còn chuyện rốt cuộc nó đang chờ thứ gì thì vì sau đó thần trí Bồ Hàm không minh mẫn nên họ cũng không có được đáp án. Mà theo lời của Bồ Hàm, hình như đây không phải là thứ mà anh ta có thể đọc được.
Mà hiện tại đáp án cho việc này rất có thể được ẩn chứa trong hạt châu này.
Dương Bất Khí quét dọn xong thì đi về ngay, Từ Đồ Nhiên vốn định xem những thứ bên trong sau khi anh đi, nhưng nghĩ tới việc tình trạng bây giờ của mình không ổn, đầu óc cũng chẳng động được là bao. Hạt châu này lại chỉ dùng được 1 lần, lỡ như bỏ lỡ thông tin mấu chốt gì thì hối hận cũng đã muộn.
Cô chỉ đành đè nén lại tính hiếu kỳ của mình, mãi tới khi vài ngày sau khi sức khỏe hồi phục gần hết, cô mới lấy hạt châu kia ra, rót một ly nước rồi vứt nó vào trong.
Hạt châu màu đen như một viên sủi bọt, mới đụng nước đã sinh ra bọt ùng ục. Từ Đồ Nhiên đợi nó tan hoàn toàn, sau đó ngửa đầu uống hết sạch.
Không có gì đặc biệt, hơi chua chua như nước ô mai vậy. Điều khiến Từ Đồ Nhiên kinh ngạc là trạng thái của cô sau khi uống xong — Khung cảnh trước mắt chợt mờ đi, hình ảnh nhòa dần, cơ thể cô như đang bay lên rồi cuối cùng dừng lại ở một độ cao nhất định, cảm giác ở tứ chi từ từ biến mất, cuối cùng, gần như cô chỉ còn lại một cái đầu...
Hoặc nói cách khác, là một bên mắt.
Từ Đồ Nhiên tò mò đảo mắt, tốn một lúc mới hiểu được tình trạng lúc này của mình — Cô biến thành một con ngươi màu vàng, đang dính trên đám sợi đen rồi lạnh lùng nhìn quanh.
Có những sợi đen che trước mắt nên tầm nhìn của cô cũng bị hạn chế. Cô chỉ có thể lờ mờ nhận ra cảnh tượng bên ngoài rất lạ, trông cứ như một căn nhà cũ nát vậy. Nhà ma số 71 đang nằm trên nóc của căn nhà cũ này, dưới nó có một người đang ngồi vắt tréo chân, thoạt nhìn có hơi cao và gầy.
Vì góc độ nên Từ Đồ Nhiên chỉ có thể thấy được một bên của người đàn ông đó. Hắn đội mũ lưỡi trai, kéo vành nón xuống rất thấp, để lộ ra cái cằm tái nhợt. Trên người là một chiếc áo sơ mi màu vàng nghệ, quần jeans rách.
"Mi quá vội rồi." Từ Đồ Nhiên nghe hắn nói như thế, có vẻ là đang trò chuyện với Nhà ma số 71, "Ta đã nói rồi, mi chỉ cần đợi ở công viên Tinh Tinh là được. Sao lại bốc đồng như thế hả? Giờ tìm tới ta, ta cũng chẳng cho mi đồ ăn đâu."
Nhà ma số 71 không hề nói gì mà chỉ vẫy vây ngực vài cái. Có lẽ vì giờ cô đang nhìn theo thị giác của nó nên vô thức hiểu ý nghĩa của hành động này.
[Chán lắm... Chờ đợi chán chết đi được...]
[Ta đã thấy ả mà mi nói rồi. Trông ả chẳng ngon chút nào.]
[Hơn nữa ả lại còn là tín đồ của kẻ khác nữa... Ta ngửi được mùi trên người ả... Đó là thứ ta không thể ăn được...]
[Không ăn được. Không ăn được. Mi đã lừa ta. Bực quá. Mi lừa ta.]
"... Tín đồ của kẻ khác ư?" Người đàn ông kia nghe xong lại thoáng chút sửng sốt, rồi chợt khẽ cười, "Thú vị đấy. Ngoài mình ra, còn kẻ nào cũng để mắt tới "cô ta" nữa sao?"
Nhà ma số 71 không thèm để ý tới những lời lẩm bẩm của hắn. Vây ngực của nó tiếp tục vẫy liên tục như đang nhắc đi nhắc lại.
[Bực quá. Bực chết đi được. Bực. Bực quá.]
Từ Đồ Nhiên: ...
Trước đây đấu nhau sao cô không phát hiện, hóa ra con cá lớn này... khờ như thế nhỉ?
Người đàn ông ngồi đó hình như cũng đang nghĩ như thế. Từ Đồ Nhiên lại nghe hắn cười: "Đừng tức giận nữa. Không có gì đáng để bực bội cả."
"Người mà mi thấy không phải là "thức ăn" mà ta bảo mi chờ. Người ta nói vẫn chưa tới đâu. Mi đợi thêm một thời gian đi, tới khi mi thấy được "cô ta" thật sự, mi sẽ biết ta không hề lừa gạt gì mi."
Hắn nói rất chậm rãi nhưng dường như lại mang theo một sức mạnh đặc biệt nào đó. Số 71 đang tức tới mức sắp biến thành cá nóc nghe thế lại thật sự bình tĩnh, cơn giận từ từ biến đi mất tăm.
"Nhưng ta vẫn phải nhắc lại với mi lần nữa. Lần này về lại công viên Tinh Tinh, đừng có tùy tiện bỏ đi nữa đấy. Sẽ khiến kẻ khác để ý tới. Cá Lớn à, mi phải học cách nhẫn nại, có biết không?"
[Nhẫn nại. Nhẫn nại. Phiền phức. Đói bụng.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!