Từ Đồ Nhiên phát hiện bản thân đã quay lại Con đường hỗn loạn lần nữa.
Cô cũng không biết mình tới kiểu gì, có lẽ là lúc hôn mê lại nhập mộng; chuyện cô quan tâm hơn là tình trạng hiện tại của mình —
Khác với lần trước. Trước đây, mỗi lần "đăng nhập" cô đều đứng trên con đường nhỏ sâu thẳm kia. Nhưng ngay giờ phút này, cô lại lơ lửng giữa không trung..... Nói đúng ra phải là được thứ gì đó "đỡ" nên bay trong không trung.
Từ Đồ Nhiên sờ xuống dưới, cảm nhận được một thứ gì đó trơn bóng ẩm ướt, hơi cong cong, bên ngoài là một lớp vảy mịn.
Đó là một con cá.
Hiện tại cô đang ngồi trên một con cá, lửng lơ trên vùng trời của Con đường hỗn loạn. Bên dưới là vài ánh sáng nhấp nháy — Từ Đồ Nhiên còn nhớ ánh sáng này. Lần trước cô tới Con đường hỗn loạn cũng nhờ chạm vào nó mới thành công thăng lên được cấp Chúc Hỗn loạn..... Câu hỏi được đặt ra là, tình huống này là sao đây?
Tại sao cô lại tung bay ở đây? Mà cô đang ngồi trên thứ gì? Tiếp theo cô nên làm gì đây?
Có nên... đi tới phía trước không?
— Dường như một công tắc nào đó đã được mở ra. Ngay khi suy nghĩ "đi tới phía trước" này xuất hiện trong đầu Từ Đồ Nhiên, con cá dưới chân cô đột nhiên động đậy, cái vây ngực mềm mại của nó giãn ra trong đêm tôi, chiếc đuôi dài ngoe nguẩy rồi đột nhiên sà xuống —
Ngay khi đã sát tới con đường mòn, nó bắt đầu bơi nhanh về phía trước.
Có trời mới biết, Từ Đồ Nhiên ngu người luôn rồi.
Trên con đường mòn vẫn là những bóng người mờ ảo chen chúc lấy nhau, sánh bước đi tới phía trước. Từ Đồ Nhiên cưỡi cá lướt qua đỉnh đầu họ, chớp mắt đã bỏ xa một đống người — Như một người chơi nạp tiền lên VIP đầy kiêu hãnh vậy..... Quào, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
Sau những bỡ ngỡ lúc đầu, Từ Đồ Nhiên bắt đầu thích ứng, thậm chí cô còn hơi thích thú. Dù trong lòng vẫn còn đầy dấu chấm hỏi, nhưng — quan tâm làm gì, tới cũng tới rồi mà.
Từ Đồ Nhiên cứ thế ngồi thư giãn trên lưng cá, nhìn nó đi tới phía trước.
Lấy vị trí ánh sáng làm điểm xuất phát, chẳng biết bơi bao lâu, trước mặt họ xuất hiện một cánh cổng sắt — Phía sau cổng là một con quái vật đang nhìn chằm chằm, ngay khi họ tới gần, nó nghiêng đầu rồi lập tức vồ móng vuốt sắc bén của mình xuyên qua khe hở của cánh cổng, trên móng tay loang lổ thứ gì đó như vết máu đã khô.
Thế nhưng con cá lớn kia lại chẳng hề sợ hãi chút nào, nó rú lên một tiếng dài khiến con quái vật phải bỏ đi, phá tan cổng rồi lao thẳng tới trước — Cánh cổng nhanh chóng khép lại sau khi họ đi qua, Từ Đồ Nhiên mờ mịt quay đầu lại, phát hiện con quái vật đó không hề để ý tới họ mà lại ra trấn cổng tiếp, cản những người tới gần sau đó.
Như một kẻ gác cửa trung thành vậy.
Cô sững sờ vài giây rồi lại đưa mắt nhìn tới trước. Con đường mòn trước mặt đã trở nên rất gập ghềnh, bóng người đi chung với cô càng lúc càng ít. Bầu không khí khiến người ta cảm thấy cực kỳ âm u và ảm đạm, trong rừng cây hai bên còn có tiếng kêu kỳ quái loáng thoáng vang lên.
Từ Đồ Nhiên tò mò nhìn xung quanh, con cá kia vẫn không hề dừng lại. Bơi tới trước được một lúc, lại có một ánh sáng xuất hiện trước mặt Từ Đồ Nhiên — Luồng sáng này lớn và sáng hơn nhiều. Chỉ nhìn thôi đã thấy ấm áp rồi. Cá chở Từ Đồ Nhiên đi tới, cô vô thức vươn tay ra, đầu ngón tay lướt qua luồng sáng..... Đây là "Đăng".
Dù trong đầu không hề nhận được thông báo gì nhưng cô vẫn bất giác ý thức được điều này.
Con cá đã chở cô từ khu "Chúc" để băng băng tới khu "Đăng". Lại còn giúp cô đụng được luồng sáng của "Đăng" nữa.
Mà nó vẫn đang đi tiếp tới trước. Từ Đồ Nhiên ngẩng đầu lên, thấy một cánh cổng sắt cách đó không xa đang lờ mờ hiển hiện — Nếu cô đoán không nhầm thì qua cánh cửa đó sẽ là khu "Cự"...
Nhưng ngay lúc này đây, con cá chợt run mạnh.
Từ Đồ Nhiên: "...?"
"Ê? Ê? Mi không sao đấy chứ — Này này!"
Chưa kịp dứt lời, con cá chợt lao thẳng lên trời như phát đi, bắt đầu vẫy mạnh đầu và đuôi mình. Vốn Từ Đồ Nhiên đang ngồi bên trên, trong tay không có bất cứ công cụ nào nên lúc nó lắc lư, Từ Đồ Nhiên đã ngay lập tức rơi khỏi lưng cá trơn bóng, ngã mạnh xuống đất —
Ngay lúc cơ thể tiếp đất, Từ Đồ Nhiên nghe rõ hai tiếng "răng rắc".
Một giây sau, cô mở choàng mắt ra.
Trong tầm mắt là một người rất quen thuộc.
"Phỉ Phỉ..." Cô vô thức nói, dứt lời mới thấy hình như sai sai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!