Theo một nghĩa nào đó, Dương Bất Khí là một người phản ứng hơi chậm.
Tỉ như anh đã quen biết Từ Đồ Nhiên một thời gian nhưng vẫn giữ thái độ lạc quan tới phi thực tế với tinh thần liều mình tìm đường chết của cô, mãi tới khi ranh giới cuối cùng từ từ thay đổi; cũng tỉ như mãi tới sự cố lần này xảy ra anh mới biết không nên phỏng đoán trạng thái tinh thần của cô từ biểu hiện bên ngoài.
Trần đời luôn có những điều kỳ lạ như thế đấy. Thoạt trông có vẻ cô vẫn đi trên một đường thẳng, nói năng rất logic và hợp lý, nhưng thực chất đầu óc đã trên đà nghỉ mát rồi, những hình nhân nhảy múa trước mắt đã vây thành một vòng tròn lớn*.
(*) Vân Nam là nơi thường xuyên xảy ra tình trạng ngộ độc thực phẩm do nấm. Theo lời đồn thì ai ăn phải nấm độc Vân Nam đều sẽ xuất hiện ảo giác về những hình nhân nhảy múa trước mặt mình. Tuy vậy cũng có rất nhiều người cố tình ăn để trải nghiệm cảm giác "ảo diệu" này.
Cũng tỉ như Từ Đồ Nhiên lúc này đây.
Thực ra đánh giá của Bồ Hàm về cô vẫn còn hơi lạc quan. Anh ta nghe Từ Đồ Nhiên bảo lúc đó "chỉ mới thấy nó gần mở mắt", lại thấy cô nói chuyện bình thường nên cứ nghĩ mọi việc vẫn còn cứu vãn được, chỉ cần kịp thời xử lý, cô vẫn sẽ tránh thoát khỏi được ánh mắt của Nhà ma số 71.
Nhưng trên thực tế, Từ Đồ Nhiên tự biết rõ trong lòng. Lúc này đây, đừng nói là bất tỉnh, dù có nhảy lầu giải quyết cũng chưa chắc gì có ích đâu.
Không phải cô đang đoán, cũng chẳng phải suy luận, chỉ đơn giản là một dự cảm mà thôi. Dự cảm của một người đang làm con mồi — Cô có thể cảm giác được Nhà ma số 71 thật sự đang bắt đầu khóa chặt mình. Ánh mắt nửa mê nửa tỉnh của nó đang quét qua khắp phòng, như một thợ săn lành nghề cố chấp đang tìm kiếm thú hoang trong lãnh địa của mình vậy. Chuyện này không phải thứ mà cô có thể chủ động tránh được.
Từ Đồ Nhiên đi một mình trong hành lang dài đằng đẵng. Dựa vào kinh nghiệm trước đây của mình, cô cúi đầu đi thẳng tới trước, trong tầm mắt liên tục xuất hiện đống sợi đen — Chúng như nấm mọc lên sau cơn mưa, chỉ chớp mắt một cái đã có thêm một mảng lớn. Thậm chí còn có lọn chủ động duỗi tới phía cô, dò dẫm cuốn vào tay chân cô. Hoặc là nó rủ thẳng từ trên xuống, như ma nữ đang treo ngược để cố gắng tặng cho cô một tình tiết jumpscare thẳng mặt.
Từ Đồ Nhiên không hề chớp mắt, chỉ bắt đầu tăng tốc, gần như là chạy trốn — Cô nín thở lao tới cánh cửa phía trước, đặt chân xuống sàn nhà kiên cố phát ra tiếng vang thình thịch.
Từ Đồ Nhiên đưa mắt nhìn xung quanh, khẽ thở phào.
Tin tốt là cô đã thành công thoát khỏi mảnh vỡ thời – không, trở về được với hiện thực. Hiện tại cô đang đứng trong phòng trò chơi, chỗ khi nãy đón Dương Bất Khí vào; còn tin xấu là có lẽ vì thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của số 71 khác nên "hiện thực" trước mặt cô đã trở nên thiếu "thực" hơn.
Những sợi tơ đen quấn vào nhau, chồng chất nhau, như những cái kén dày trải đầy khắp nơi. Phóng mắt nhìn, rất khó để thấy được hết sàn nhà và bức tường.
Tệ hơn nữa là những con mắt trong sợi đen đã mở ra rồi.
Từng con ngươi màu vàng to bằng đèn thủy tinh đang chuyển động khắp nơi, ánh mắt thất thần tựa như tìm kiếm thứ gì đó.
Từ Đồ Nhiên không dám nán lại nữa mà lập tức sải bước ra khỏi tầng hầm, đi dọc theo cầu thang lên thẳng bên trên. Mà dường như mỗi một bước chân cô đều nghe tiếng cộng điểm tìm đường chết vang lên trong đầu.
Cái gì mà "Công chúa Bạch Tuyết" cơ chứ — Cô lạnh mặt nghĩ, với trải nghiệm và thiết lập này thì ít nhất cô cũng phải là nàng tiên cá.
Dự báo nguy hiểm trong đầu điên cuồng báo động khiến não cô đau nhức. Điều này càng giúp cô chắc chắn hơn với cách làm của mình —
Đối với cô mà nói, bị nhìn thấy chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Chuyện duy nhất cô có thể làm là trước khi bị nó thấy phải cách xa những người khác ra.
Còn việc sau đó thì...
Lúc bước tới bậc cuối cùng của cầu thang, Từ Đồ Nhiên bất chợt dừng lại.
Cô ngẩng đầu lên nhìn như thể cảm nhận được điều gì đó. Từ Đồ Nhiên đang đối diện với vô số ánh mắt lạnh lùng và kiêu kỳ, tràn ngập ác ý.
Những ánh mắt lạnh như băng đó dán chặt vào người cô, như thể đang từ từ dội một thùng nước đá với những viên đá lạnh xuống — Rõ ràng là cô đã bị thấy rồi..... Nghĩ tích cực tí thì chí ít cô cũng đã kịp rời khỏi tầng hầm.
Tiếp theo chỉ cần tiếp tục cố gắng thôi.
Từ Đồ Nhiên nhắm mắt lại, tự trấn an bản thân một câu, ngay sau đó trong đầu vang lên tiếng thông báo quen thuộc.
[Chúc mừng bạn đã nhận được 1000 điểm tìm đường chết.]
[Chúc mừng bạn đã cán mốc 5988 điểm tìm đường chết, mở khóa chức năng bổ sung, Vé vào cổng Nghĩa trang Thiên tai x1]... Sao cứ thấy mình bị lỗ ấy nhỉ.
Sau khi nghe thông báo, suy nghĩ đầu tiên của Từ Đồ Nhiên là như thế.
Cô còn nhớ rõ lần trước nhận được vé vào cổng kép, dùng được cho một trong hai máy chủ Hỗn loạn và Thú hoang, sao lần này chỉ có vé đơn thôi vậy?
Cô không hiểu nhưng vẫn vô thức cảm giác như mình bị lỗ. Hoặc có lẽ do hệ thống tìm đường chết này quá tào lao, càng lên cao phần thưởng sẽ càng keo kiệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!