Chỗ họ đang ở không phải là quá khứ thật sự. Nói đúng hơn, nó là một mảnh vỡ quá khứ được tạo ra bởi khả năng của Nhà ma số 71.
Những mảnh vỡ này đều có ranh giới, không nằm trên cùng một trục tuyến tính. Nói chính ra, đây giống như một Cõi trung gian mini trong Cõi lớn — Ở đây có một logic vận hành riêng, chỉ cần gieo trồng là sẽ có quả, dù cho quả này có trái ngược với hiện thực đi nữa.
Ví dụ như người được Bồ Hàm cứu kia lại tự ngã chết thay vì bị hiến tế; cũng như hiện tại Từ Đồ Nhiên muốn triệu hồi là "Nhà ma số 71 mini" vậy.
"Mảnh vỡ tôi từng rơi vào lúc nãy hẳn là ở sau này... Lúc đó họ đã biết được nghi thức chính xác phải làm thế nào rồi." Từ Đồ Nhiên vừa vẽ phù văn lên mặt đất theo quyển sổ vừa tự tin nói với Bồ Hàm, "Hơn nữa tôi đã từng gặp Nhà ma số 71 khi mới nhú rồi! Rõ ràng phiên bản nhỏ và lớn của nó có thể tồn tại song song nhau!"
"Nói chính xác thì hiện thực chỉ có phiên bản lớn thôi. Phiên bản nhỏ chỉ là ảo ảnh trong mảnh vỡ thời – không..." Bồ Hàm vừa cúi đầu giúp hái hoa vừa vô thức nói, "Nhưng dù là ảo ảnh thì tôi vẫn cảm thấy thế này hơi mạo hiểm."
Thật ra người đang giúp hái hoa không phải anh ta mà là Phỉ Phỉ. Khác với Bồ Hàm, cô ấy khá ủng hộ đề nghị của Từ Đồ Nhiên, vì thế sự phản đối của Bồ Hàm cũng không kiên quyết lắm.
Nếu so ra, Thể Đáng Ghét duy nhất trong nhóm — Bút của Bút Tiên lại là đứa phản ứng dữ dội nhất.
Từ khi Từ Đồ Nhiên bảo muốn triệu hồi Nhà ma số 71 lên để gây chuyện, nó chỉ đứng yên lặng một lúc để thị uy, sau khi bị Từ Đồ Nhiên thiếu kiên nhẫn mở nắp vài lần, cuối cùng biến thành một cái đèn cảnh báo — Nó dùng mực đỏ viết lên trong không trung 8 chữ "Phản đối ác thần, phản đối triệu hồi" lớn, sau đó thì đính hai dòng chữ này lủng lẳng trên đầu Từ Đồ Nhiên.
Thậm chí nó còn biến chúng trở nên phát sáng, trông giống bảng cảnh báo thật sự.
Nó phản đối rất nhiệt tình, nhiệt tình tới mức Bồ Hàm bên cạnh cũng hơi trợn tròn mắt — Khác với Từ Đồ Nhiên, anh ta có biết được một ít chuyện này. Vì thế ở góc độ của anh ta, vụ "bảng cảnh báo" này có một sự kỳ lạ khiến người ta không thể thốt thành lời được.
"Đủ rồi đấy." Từ Đồ Nhiên không chịu nổi nên nên bèn kêu nó dừng lại, "Nói làm như mi chưa từng làm chuyện như thế ấy."
Lúc đó cô nghe hết, thứ này còn bảo mình có "tín đồ" cơ mà. Còn cái gì mà "Dấu Thánh" nữa... Bảo chưa từng làm giáo chủ tà giáo thì ai mà tin.
Bút của Bút Tiên: @#¥%!
Giáo chủ cái gì? Ta còn cao hơn cả giáo chủ nữa đấy!
Bút của Bút Tiên bắt đầu gây ra tiếng động, Từ Đồ Nhiên tạt một ít nước lên người nó, trực tiếp đóng băng nó trong không trung rồi quay đầu cầm sổ đi tới chỗ Bồ Hàm.
"Phù văn và vật liệu đã đủ cả rồi. Vấn đề duy nhất là đoạn thần chú này. Tôi không rõ đoạn ở giữa này..."
Cô đưa tờ giấy đã bị dán mất một nửa kia qua: "Anh có thể đọc được nội dung trên này không?"
Bồ Hàm nhận lấy tờ giấy, thả lỏng hai mắt một lúc rồi khẽ gật đầu: "Thấy rồi. Nhưng có mấy chữ ở giữa tôi không chắc lắm..."
Cũng khó trách. Từ Đồ Nhiên nghĩ dù sao đống chữ này cũng toàn a á ớ, chẳng có tí quy luật nào, đúng là dễ nhầm thật...
"Không phải thế." Như đọc được suy nghĩ của cô, Bồ Hàm trợn mắt, "Đây là ngôn ngữ đấy — Một ngôn ngữ của riêng nó. Chỉ là những người kia không hiểu nên mới nhớ thành ra thế này thôi."
"Ngôn ngữ ư?" Từ Đồ Nhiên khó hiểu, "Ngôn ngữ gì?"
"Không rõ nữa. Nhưng có thể khẳng định rằng nó đã được Nhà ma số 71 tiến hóa trong mộng cảnh học được, như những nghi thức này vậy..." Bồ Hàm lẩm bẩm, phát hiện nét mặt Từ Đồ Nhiên tỏ ra khó hiểu hơn thì chợt phản ứng lại.
"À đúng rồi, cô vẫn chưa đụng phải thứ này đúng không? Những mộng cảnh dùng để thăng cấp chính là máy chủ mà chúng ta thường nói đấy, sau này cô nhớ để ý nhé — Chỗ đó không chỉ dành riêng để thăng cấp thôi đâu. Đôi khi mọi người sẽ tình cờ nhặt được thứ gì đó ngẫu nhiên bên trong, ví dụ như tri thức..."
Vì thế người có thể lực sẽ có thể vẽ ra những loại phù văn cao cấp hơn. Những Thể Đáng Ghét có thể làm chủ các nghi thức giúp chúng hiện hình vẫn mạnh hơn. Những thứ đó cũng chẳng phải tự nhiên mà xuất hiện, chúng ở nơi cao và sâu hơn, rơi trên con đường nhỏ dưới dạng mảnh vỡ, nếu có người qua đường thấy sẽ được nhặt.
Từ Đồ Nhiên "Ồ" một tiếng rồi vô thức nói: "Nhưng Dương Bất Khí nói, phù văn là do nhà ngoại cảm sáng tạo ra..."
Chưa nói xong thì cô đã chợt hiểu.
Những người khác cũng từng nói nhà ngoại cảm bình thường sẽ không nhớ chi tiết trong mộng cảnh.
Có nhiều thứ chỉ là một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, nhưng thực tế lại là thứ gặp được trong mộng cảnh.
"Đúng thế. Nhưng việc nhặt được phù văn trong mộng cảnh cũng rất có cơ sở, những phù văn đang được sử dụng đều đã được cải tiến, nói "sáng tạo" cũng không hề sai... Chà." Bồ Hàm giơ tay xoa thái dương, "Có vài chỗ mà tôi vẫn không thể thấy rõ được. Những thứ Thể Đáng Ghét và nhà ngoại cảm học được không hề giống nhau, có thứ thật sự tôi cũng không hiểu..."
"Và sự khác nhau này..." Từ Đồ Nhiên mím môi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!