Chương 42: (Vô Đề)

Đẩy cửa ra ngoài, những gì xuất hiện trước mắt là một hành lang gỗ.

Những bóng người mờ ảo đi dọc hành lang như chốn không người, không thể nào chạm vào hay giao tiếp gì được. Từ Đồ Nhiên cẩn thận đi men theo hành lang, phát hiện hai bên có khá nhiều căn phòng, trên cửa phòng đóng chặt đều có dán tờ quy tắc kia.

Cô lấy ra một cây bút bình thường rồi viết phát hiện về "chìa khóa" và "cửa" lên tờ quy tắc, sau đó thì xem xét từng phòng một. Cô phát hiện trong những bóng người mờ ảo này, có rất nhiều bóng dáng quen thuộc — Là mấy thi thể trong căn phòng kín lúc nãy.

Lúc này họ đều ở trạng thái còn sống, đang bàn luận, nghiên cứu, tiến hành cầu nguyện một cách mù quáng và cố gắng trong vô vọng. Từ Đồ Nhiên quan sát một lúc mới ý thức được dường như mình đang đi trên một trục thời gian, hơn nữa còn là đi ngược dòng — Điểm bắt đầu của cô lại là nơi kết thúc sinh mạng của những người này. Mà thứ họ đang cố gắng khám phá chính là cái kết cô đã được thấy ngay từ đầu.

Đối với những gì mà đám người này làm, cô chỉ có thể đứng ngoài quan sát, không thể nào can thiệp được. Nhưng rất nhanh cô cũng phát hiện ra mình chần chừ ở đây chính là đang lãng phí thời gian — Đi tới đi lui trong hành lang này đều là cảnh tượng khi còn sống của những người đã chết. Từ kết quả đó, họ không thể là "những người sống sót" mà cô muốn tìm.

Vì thế Từ Đồ Nhiên tăng tốc đi tới phía trước, trên đường có gặp tờ quy tắc thêm vài lần nữa, phát hiện bên trên lần lượt xuất hiện nội dung mới, tất cả đều đến từ hai người kia:

Dương Bất Khí có được nhắc nhở của cô nên đã thuận lợi thoát khỏi phòng kín. Hơn nữa anh còn cho Từ Đồ Nhiên nhắc nhở, có thể nói là giúp ích được rất nhiều — Không giống với Từ Đồ Nhiên, anh bị mắc kẹt trong một sảnh nghe – nhìn, ở đó không có những cảnh tượng trong quá khứ mà chỉ có những chiếc đĩa video trong thùng, trong số đó có rất nhiều đĩa CD tự chế không có ảnh bìa.

Những đĩa CD đó có thể cho vào máy rồi phát lên màn hình chiếu. Nội dung trong đó đều là sinh hoạt thường nhật của những người ở trong Nhà ma số 71. Để tìm cách thoát ra, Dương Bất Khí buộc phải xem một lúc, suýt chút đã xem tới mức không còn tỉnh táo nữa, gần như xem bản thân như một người sống trong này — May mà anh còn tranh thủ giúp bút của Bút Tiên sửa kế hoạch, thi thoảng suy nghĩ sẽ tỉnh táo lại chứ không bị dẫn đi quá xa. Sau đó nhờ có nhắc nhở của Từ Đồ Nhiên nên mới bừng tỉnh, thuận lợi tìm được chìa khóa rồi mở cửa nhờ đĩa CD.

"Quá nguy hiểm. Tôi tốn rất nhiều công sức mới tìm được một đoạn video ngắn có quay cảnh nhân vật chính giấu chìa khóa. Ngay sau đó 2 giây chính là cảnh nhân vật chính tự sát — Phần nội dung đó bị ám rất mạnh. Có thể tẩy não người khác."

Dương Bất Khí nhắc lại mà vẫn hơi sợ hãi. Anh tìm thấy chìa khóa trong khe ghế sô pha, chỉ khi nhân vật chính trong đoạn video nhét chìa khóa vào đó, người xem mới có thể đưa tay vào và lấy chìa khóa ra ở hiện thực được. Có thể nói đây là một thiết lập cổ lỗ sĩ.

Tất nhiên anh không hề đề cập tới phần nội dung này trên tờ quy tắc. Anh chỉ báo bình an trên đó, sau đó thì báo cáo tọa độ vài lần — Sau khi thoát khỏi phòng kín, anh thuận lợi trở lại tầng hầm trong hiện thực. Vì tạm thời không thấy được những ảo ảnh khác nên anh lên lầu trước, giúp anh nuôi trị thương rồi quan sát tình hình dưới đất.

[Ma nữ ở tầng 1 đã vơi bớt, chắc là bị ăn rồi. Tình trạng anh cô không có vấn đề gì hết, nhưng tâm trạng hơi bất ổn nên tôi cho anh ta ngủ tiếp rồi. Đợi khi nào xác định được đường ra rồi đưa anh ta theo.]

Dương Bất Khí viết trên tờ quy tắc như thế.

Từ Đồ Nhiên vẫn đang tìm đường trên hành lang quá khứ lẳng lặng vẽ cho anh một hình trái tim.

Còn Bồ Hàm, anh ta cũng mấy lần thông báo. Nhưng phát biểu ngắn gọn hơn nhiều..... Thậm chí là hơi mơ hồ.

Lúc đầu cũng có báo bình an, báo mình đã ra khỏi phòng kín. Nhưng lại không nói rõ về tình hình bên anh ta. Hai lần báo vị trí sau lại bắt đầu khiến người ta thấy khó hiểu.

[Ồ, lúc đầu tôi cứ nghĩ những mảnh vỡ này là bong bóng thôi. Giờ mới phát hiện hóa ra mình đã sai rồi. Chúng giống với nước hơn. Hoặc nói cách khác, đó là một vùng nước độc lập.]

[Đừng lo, tôi đang lấy hơi đây. Giờ tôi đang rất gần mặt nước. Tôi muốn thử thú vui này một chút.]

[Tôi bắt đầu lặn xuống đây.]

[Hình như ở đây sâu hơn tôi tưởng tượng nhiều.]

[Xong rồi. Giờ tôi cảm giác như mình là một nữ thợ lặn vậy. Một nữ thợ lặn lặn quá mức trong biển.]

... Gì thế này.

Ông nói gà bà nói vịt, thực sự khiến người ta cảm thấy cực kỳ bất an.

Hơn nữa không biết có phải cố tình không mà những lời này của anh ta đều viết bên cạnh điều thứ 8 trong tờ quy tắc — Mà nội dung điều này là yêu cầu họ không tương tác với những mảnh vỡ thời – không, sau mấy lần chỉnh sửa đã biến thành một câu ngắn gọn:

[Đừng dấn quá sâu.]

... 4 chữ cực kỳ đơn giản, mà đi chung với những lời kỳ lạ của Bồ Hàm lại càng khiến người ta lo lắng.

Gã kia... sẽ không gặp chuyện chứ nhỉ?

Từ Đồ Nhiên nhìn tờ quy tắc rất lâu vẫn không có nội dung mới, hơi lo âu nhíu mày.

Thành thật mà nói thì tình hình hiện tại của cô chẳng tốt lành gì cho cam. Dù sao những lời đe dọa lúc nãy cô nói với cây bút của Bút Tiên cũng chẳng phải ra vẻ gì — Bây giờ cô thật sự có thể nhìn thấy đống dây đen khắp nơi, thậm chí là có thể trông thấy được những vòng cung lộn xộn từ đống dây đó nữa.

Giờ cô mới biết những đường cong đó đều là những con mắt đang nhắm. Và khi chúng mở ra chính là lúc Lá chắn vô tri trên người cô hoàn toàn mất hết hiệu lực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!